Hứa Thanh Khê nhìn thấy, không khỏi mê mẩn ngồi dậy
Cô không nhịn được nâng tay phác họa đường nét của Quân Nhật Đình, thật sự giống như muốn chiếu hình ảnh này vào tận trong lòng.
Nhưng không nhận ra, trước khi cô ra tay, lông mi của Quân Nhật Đình run lên.
Anh bất ngờ mở mắt ra, mỉm cười nhìn chằm chằm Hứa Thanh Khê.
“Đẹp không?”
Hứa Thanh Khê sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, mình đang nhìn trộm thì bị người ta bắt được.
Trong lúc nhất thời, gương mặt của cô đỏ bừng.
“Ai, ai nhìn anh, em cũng mới tỉnh thôi.”
Cô phản bác theo bản năng, dứt lời liền muốn đứng dậy, lại bị Quân Nhật Đình giữ chặt eo.
“Được, được, em không nhìn trộm, là thẳng thắn nhìn.”
Anh biết Hứa Thanh Khê xấu hổ, không nhịn được mà trêu chọc.
Hứa Thanh Khê nghe được lời của anh, nhiệt độ ở gò má càng ngày càng nóng, tức giận e thẹn nói: “Buông tay.”
Quân Nhật Đình nhíu mày, ôm càng chặt hơn: “Không buông.”
Hứa Thanh Khê thấy vậy, đành phải giãy giụa vùng vẫy, muốn thoát khỏi nơi làm trái tim cô đập nhanh.
Nhất là hơi thở nóng bỏng sau lưng, càng làm cho trái tim của cô đập loạn nhịp.
Nhưng mà không biết, sự giãy giụa của cô với Quân Nhật Đình mà nói, chắc chắn là cám dỗ.
“Đừng động đậy!”
Anh xiết chặt eo của Hứa Thanh Khê, hơi thở gấp gáp trầm giọng nói.
Vì câu nói này mà Hứa Thanh Khê nhận ra sự khác thường của anh, trong chốc lát gương mặt càng đỏ ngượng hơn, giống như quả táo chín.
Cô không động đậy, khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093770/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.