Ngay hôm đó, Mạc Ly gọi cho cậu chủ của mình.
“Có chuyện gì?”
Điện thoại vừa được kết nối, giọng nói lạnh lùng của Quân Nhật Đình vang lên.
Mạc Ly nghe giọng điệu xa cách như vậy, trong lòng có chút tủi thân.
“Cậu chủ…”
Cô thì thầm, nhưng lại chẳng nói ra điều muốn nói.
Quân Nhật Đình nghe thấy đầu bên kia im lặng, mày nhíu lại.
“Sao thế?”
Anh hỏi lại, giọng điệu có chút không kiên nhẫn rồi.
Mạc Ly hoàn hồn, hỏi anh: “Tôi muốn hỏi là đã bắt được kẻ cuối cùng đã chạy hay chưa?”
Quân Nhật Đình không phát hiện giọng điệu bất thường của cô, vừa xử lí công việc vừa trả lời: “ Vẫn chưa, những chuyện này cô không cần lo, nghỉ ngơi cho tốt.
Mạc Ly nghe thấy anh đang quan tâm mình, nỗi chua xót trong lòng đã giảm bớt, lời cảm ơn vẫn chưa nói ra thì Quân Nhật Đình đã cúp máy.
“Tôi còn có việc, có chuyện gì thì gọi điện cho Hà Văn Tuấn, cậu ta sẽ giúp cô xử lí.”
Nghe anh nói một cách hững hờ như vậy, lại nhìn lại màn hình điện thoại đã bị ngắt kết nối, trong lòng vô cùng khó chịu.
Tại sao cậu chủ luôn đối xử với cô ta như vậy?
Không phải!
Chắc chắn là con khốn kia đã ly gián quan hệ của cô với cậu chủ trong lúc cô bị thương.
Nếu không ngày trước khi cô bị thương, cậu chủ luôn hỏi han ân cần, chẳng bao giờ lạnh nhạt với cô đến như vậy.
Cô ta không cam tâm, cô nhất định phải lấy lại sự quan tâm của cậu chủ dành cho mình.
Nghĩ vậy, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093762/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.