Trong phòng, Quân Nhật Đình cũng không biết Hứa Thanh Khê đang ở bên ngoài.
Thấy Kiều Nô lại rót rượu, anh cũng không có uống mà quát khẽ lần nữa: "Cách tôi xa một chút."
Kiều Nô còn tưởng rằng người đàn ông này uống rượu là chấp nhận cho cô ta tới gần, giờ nghe quát vậy thì giận không chỗ trút.
Người đàn ông này đúng là âm dương quái khí, không dễ hầu hạ.
Gò má cô ta run rẩy, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống chỗ cũ.
Hà Văn Tuấn nhìn thấy vậy thì cuối cùng cũng thở phào.
Cũng may tổng giám đốc nhà mình biết giữ khoảng cách, không thì cậu ta không biết nên làm cái gì.
"Đều là công việc, công việc."
Cậu ta cười cười nhìn Hứa Thanh Khê.
Hiển nhiên Hứa Thanh Khê biết là cậu ta sợ mình hiểu lầm.
Cô nhìn lướt qua tình huống trong phòng, lại liếc mắt nhìn Hà Văn Tuấn, biểu lộ trên mặt khó mà nói nên lời.
Cuối cùng cô cũng không để ý tới Hà Văn Tuấn mà nhìn về phía Lý Dương Châu.
"Giám đốc, có phải chúng ta cũng nên vào phòng không?”
Lý Dương Châu kịp phản ứng, mắt nhìn Hứa Thanh Khê, không biết cô đang nghĩ gì nên đành phải gật đầu.
"Đúng, nên đi."
Bà vừa dứt lời thì Hứa Thanh Khê quay người đi.
Hà Văn Tuấn nhìn bóng lưng cô rời đi thì hơi cắn rắn, đầu lớn như cái đấu.
Cậu ta không biết mợ chủ có ý gì.
Là tức giận hay là không có tức giận.
Cậu ta suy nghĩ một chút rồi quay người đi vào trong phòng.
Trong phòng, mọi người vốn đang nói chuyện, thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093759/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.