Hà Văn Tuấn hiểu ý tổng giám đốc nhà mình, sau khi cúp điện thoại thì lập tức sắp xếp.
Vào ban đêm, người của bọn họ và cảnh sát đều rút xuống núi.
Theo chân bọn họ rời đi thì ở một cái góc chết phía đông rừng cây xuất hiện mấy bóng người.
"Thủ lĩnh, những người đó đi rồi."
Bọn họ quan sát hồi lâu, sau đó che dấu dấu vết lùi về chỗ ẩn thân, báo cáo cho Thiên Sát.
"Bây giờ chúng ta có đi không?"
Mấy tên đàn em dò hỏi.
Thiên Sát nhìn chân núi đen nhánh, nhắm mắt lại trầm giọng nói: "Cũng có thể là đối phương vờ lùi lại, quan sát thêm hai ngày nữa đi."
Đàn em không có ý kiến.
Thiên Sát thấy thế thì quay người tìm một chỗ trống trải ngồi xuống, lấy điện thoại di động ra liên lạc với người thuê mình, cũng chính là Diệu Tư.
Mà bên phía Diệu Tư, đợi mãi không nhận được tin tức thì trong lòng có dự cảm không tốt.
Còn không đợi anh ta gọi điện thoại hỏi thăm chuyện gì xảy ra thì Thiên Sát đã gọi tới, anh ta không chút do dự bấm nghe. Truyện Ngược
"Chuyện gì đã xảy ra? Không phải tôi muốn các anh đưa người về sao? Tại sao trong thời gian quy định tôi không thấy người?"
Điện thoại vừa kết nối thì anh ta bắn một tràng như pháo khiến sắc mặt Thiên Sát trầm xuống.
"Tin tức anh cho không đúng, đối phương cũng không phải là một phú hào đơn giản, bây giờ tất cả chúng tôi đều bị vây ở trên núi, dựa theo hiệp ước thì anh phải bồi thường cho chúng tôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093748/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.