Quân Nhật Đình nhìn thấy Hứa Thanh Tuệ bên trong màn hình, nhìn cô ta rất chật vật, trên mặt còn có vết thương rõ ràng thì lửa giận sôi trào.
"Mày động tay với cô ấy?"
Anh nghiến răng rặn từng chữ ra, mỗi chữ mỗi câu đều tràn ngập lửa giận.
Thiên Lang cũng nghe ra được nhưng không thèm quan tâm, cười nói: "Không phải mới nói rồi sao? Xét thấy anh Quân đây không phối hợp nên tôi không thể không dùng thủ đoạn, hơn nữa cô vợ nhỏ này của anh có tình tình quá nóng nảy, hết cách rồi, đành phải ra tay nặng một chút."
Quân Nhật Đình nhìn dáng vẻ bình tĩnh của gã ta, rất muốn rút gân lột da gã ta.
Nhưng nhìn thấy Hứa Thanh Tuệ vết thương chồng chất thì anh ép buộc mình phải tỉnh táo lại.
Trước mắt Thanh Tuệ còn đang trong tay đối phương, cho dù anh làm gì thì cũng rất bị động.
"Rốt cuộc mày muốn làm cái gì?"
Anh cố gắng nhẫn nhịn, đàm phán với Thiên Lang.
Thiên Lang nhìn thấy sự lạnh lẽo trong mắt của anh thì trong lòng biết nếu còn kéo dài nữa thì hiệu quả sẽ hoàn toàn ngược lại nên nói thẳng: "Tôi biết anh Quân sốt ruột cứu người cho nên sẽ cho anh Quân một cơ hội nữa, đêm nay, trong nhà máy dưới chân núi, tôi sẽ dẫn lấy người tới đó chờ, anh Quân đem đồ mà tôi cần tới một mình, nhớ đó, phải tới một mình. Nếu không đừng trách tôi giết con tin.”
Quân Nhật Đình trầm xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Thiên Lang: "Được!"
Thiên Lang đạt được câu trả lời chắc chắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093740/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.