Ngày hôm sau, Hứa Thanh Khê ngủ đến trưa mới dậy, cơ thể cô đau như thể bị xe cán qua vậy, đau đến mức cô liên tục suýt xoa.
Trong lúc đang lúc mơ màng, cô bỗng nhiên đơ người…
Bởi ký ức ngày hôm qua bỗng ùa về, cô thật sự là muốn tự đào hố để chôn mình.
Đúng thật là rượu say thì bay não, về sau cô sẽ không uống rượu với Quân Nhật Đình nữa, nếu không cô cũng không biết bản thân mình có thể làm những chuyện gì nữa.
Cô nằm trên giường một lúc, chờ cơn đau trên người dịu đi mới rời giường.
Mạc Ly thấy Hứa Thanh Khê dậy muộn, đặc biệt là khi thấy những vết ô mai trên người cô, trong mắt hiện lên ghen tị, nhịn không được chọc ngoáy vài câu.
“Làm mợ chủ sướng thật, không như cậu chủ chúng ta, thức khuya dậy sớm, buổi tối còn phải tăng ca, về nhà còn không được nghỉ ngơi.”
Hứa Thanh Khê nghe được, bước chân chững lại.
Cô đưa mắt nhìn sang Mạc Ly, nheo mắt, chế nhạo: “Cô Mạc, ý kiến của cô tôi xin tiếp thu, tối đến tôi sẽ hỏi ý của Quân Nhật Đình về chuyện này.”
Dứt lời, cô cũng chả để ý Mạc Ly nữa, xoay người đi vào phòng ăn.
Bởi vì câu nói của cô, vẻ mặt Mạc Ly khẽ thay đổi, cũng lo lắng cô thực sự sẽ đi nói với cậu chủ.
Cô ta đi tới bên cạnh Hứa Thanh Khê, chẳng nói được lời gì cho mát tai, chỉ có thể cắn răng tức giận nói: “Loại phụ nữ như cô, ngoài việc đi mách lẻo ra thì còn làm được việc nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093730/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.