Hứa Thanh Khê nghe anh nói như vậy thì mặc dù trong lòng vẫn cảm thấy áy náy nhưng cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, cảm thấy ngọt ngào.
Anh cũng không trách cô.
Hai người ở lại khách sạn một lúc thì Hà Văn Tuấn trở lại.
Cậu ta đặt hai tấm vé máy bay về thủ đô cho hai người.
Xế chiều hôm đó, đám người đi ra sân bay.
Lê Ngọc Mỹ nhận được tin tức thì vội vàng chạy tới.
"Nhật Đình!"
Quân Nhật Đình nhìn thấy Lê Ngọc Mỹ thì hơi kinh ngạc.
"Ngọc Mỹ, sao em cũng tới?"
Lê Ngọc Mỹ cười nói: "Anh sắp đi rồi, đương nhiên là bạn bè thì em phải tới tiễn anh chứ."
Cô ta nói xong thì gọi trợ lý đang đứng một bên tới, đón lấy hai túi quà đưa cho anh.
"Đây là quà mà em chuẩn bị cho dì, chú và ông nội, anh về cho em gửi lời hỏi thăm bọn họ với nhé."
Quân Nhật Đình nhìn những quà tặng đó, cũng không có từ chối.
Ngược lại là Hứa Thanh Khê lại nhìn chằm chằm những quà tặng đó, trong lòng luôn có cảm giác kỳ lạ.
Tuy nhiên cô cũng không có suy nghĩ nhiều, chờ hai người hàn huyên xong thì lễ phép gật đầu chào Lê Ngọc Mỹ một cái rồi đi theo Quân Nhật Đình đi đăng ký trở về thủ đô.
Chờ bọn họ đến thủ đô thì đã là chạng vạng tối.
Tài xế của nhà họ Quân đã chờ sẵn ở sân bay, sau khi hai người lên xe thì chạy thẳng về nhà mới của nhà họ Quân.
Hai người về đến thì nhà thì về phòng rửa mặt, định sẽ nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093726/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.