Hà Văn Tuấn ở bên cạnh nhìn sang, không biết làm sao chỉ đành lắc đầu.
Cậu có thể nhìn ra Mạc Ly có tâm tư khác với tổng giám đốc, nhưng cậu ta thấy đó là việc phí công vô dụng.
Đặc biệt bây giờ tổng giám đốc càng ngày càng quan tâm đến mợ chủ thì chuyện đó lại càng không có khả năng.
Cậu nghĩ đến điều này, lại nghĩ đến chuyện Mạc Ly là nhân tài khó có được, không muốn cô ta vì vậy mà mất đi tiền đồ của mình, tiến lên khuyên bảo.
“Mạc Ly, cho dù cô có tâm tư gì, tôi khuyên cô một câu, đừng động đến mợ chủ, cô ấy là vảy ngược của tổng giám đốc, tôi nghĩ cô hẳn biết rõ hậu quả nếu chọc giận tổng giám đốc.”
Nói xong, cậu ta đi thẳng rời khỏi chỗ Mạc Ly.
Mạc Ly không cử động, nhưng từ sắc mặt của cô ta có thể nhìn ra, cô ta đã để ý những lời Hà Văn Tuấn nói.
Có thể vì đã hiểu rõ, trong lòng cô ta có một ngọn lửa bốc cháy hừng hực.
Dựa vào đâu chứ?
Người phụ nữ như Hứa Thanh Khê lấy tư cách gì để đứng cạnh anh chứ, trở thành vảy ngược không thể đụng đến của anh!
Hứa Thanh Khê không biết sự hận thù của Mạc Ly đối với cô đã sâu hơn.
Cô đợi sau khi Mạc Ly đã rời đi, cô vẫn xoay xung quanh Quân Nhật Đình.
Lấy nước lau người cho Quân Nhật Đình.
Lúc cởi quần áo dính máu loang lổ trên người Quân Nhật Đình, lòng cô thắt lại.
Nhất là lúc nhìn thấy vết thương trên vai rỉ ra chút máu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093722/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.