Diệu Tư nghe vậy, liếc mắt nhìn hai người họ, cười nói:
“Nếu như muốn tôi đồng ý cũng không phải là không thể, nhưng mà ít nhất cũng phải cho tôi biết, chiếc USB có thực sự là đang nằm trong tay các người hay không chứ, biết đâu các người muốn chơi xỏ tôi.”
Quân Nhật Đình nghe vậy, vẻ mặt cũng lạnh đi.
Trước đó cũng đã nói rồi, trong tay anh vốn không có USB mà anh ta muốn, nếu lấy ra há chẳng phải vạch áo cho người xem lưng
Hứa Thanh Khê cũng lo lắng.
Bởi cô biết Quân Nhật Đình vốn chẳng có chiếc USB đó.
Cô nhắm mắt, ép bản thân phải thật bình tĩnh.
“Nhật Đình, không được.”
Cô ngăn Quân Nhật Đình, đồng thời nói với Diệu Tư: “Cái USB màu vàng đó quan trọng như vậy, anh nghĩ chúng tôi sẽ mang theo bên người sao?”
Nghe thấy Hứa Thanh Khê có thể dễ dàng mà nói ra màu sắc của chiếc USB đó, ánh mắt Diệu Tư lóe lên, xem ra chiếc USB đó quả thật ở trong tay Quân Nhật Đình.
Anh ta liếc nhìn Hứa Thanh Khê, lại quay sang nhìn Quân Nhật Đình
“Nếu đã như vậy, tôi có thể đồng ý điều kiện của hai người, đầu tiên chúng ta hãy thả cô Hứa ra.”
Anh ta vừa nói vừa ra hiệu với đám đàn em bên cạnh, thả Hứa Thanh Khê ra.
Hứa Thanh Khê được thả ra, lập tức chạy về bên cạnh Quân Nhật Đình.
“Có bị thương không?”
Thấy Hứa Thanh Khê chạy tới, Quân Nhật Đình lập tức hỏi.
Hứa Thanh Khê nghe xong, thấy vô cùng cảm động, lắc đầu: “Yên tâm, đàn em của anh ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093719/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.