Quân Nhật Đình nhìn camera, mặt lạnh đến mức có thể đóng băng.
Hà Văn Tuấn bị khí lạnh xung quanh dọa đến nơm nớp lo sợ, nhưng vẫn kiên trì hỏi:
"Tổng giám đốc, có nên phái người sang đây cứu mợ chủ không?"
Quân Nhật Đình giật mình hoàn hồn thoát khỏi suy nghĩ riêng của mình, lạnh lùng liếc mắt, lập tức sắp xếp:
"Lập tức điều tra chiếc xe này, đồng thời đưa tất cả người đến đây."
Hà Văn Tuấn không dám chậm trễ, lập tức xoay người đi làm.
Cùng lúc đó Hứa Thanh Khê bị đưa lên xe vốn bị đánh ngất xỉu, nhưng mà khi lên xe chưa đến mười phút đã tỉnh lại.
Mơ mơ màng màng, những hình ảnh trước đó như một thước phim chiếu chậm xẹt qua đầu cô, khiến sắc mặt cô chợt thay đổi, giật mình ngồi dậy, dãy dụa muốn nhảy xuống xe.
Nhưng mà hành động của cô không thể nào nhanh bằng người da đen bên cạnh, thậm chí còn không hề nhẹ tay đẩy cô ngã sõng soài.
Bởi vì đã được cải tiến nên phía sau chiếc xe này trống rỗng.
Hứa Thanh Khê đau đớn lăn hai vòng, cuối cùng rụt vào trong góc.
Cô hoảng sợ nhìn những người đàn ông cao lớn trước mặt, chất vấn: "Mấy người là ai? Sao lại muốn bắt tôi?"
Lời này vừa nói xong thì những người kia chỉ nhìn cô một cái, sau đó không thèm để ý tới.
Hứa Thanh Khê không cam lòng, đặc biệt là khi nhìn thấy những người này không thèm nhìn mình mà nhắm mắt nghỉ ngơi, cô lại bắt đầu to gán đi tới gần cửa xe.
Chỉ là chưa kịp tới gần cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093717/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.