Ông cụ Quân không biết hai người trao đổi điều kiện như thế nào, sau khi vào phòng khách thì quan tâm hỏi: "Đã tìm được Thanh Tuệ chưa?"
Quân Nhật Đình gật đầu: "Tìm được rồi ạ, nhưng tình huống không được tốt lắm."
Anh đem tình huống của Hứa Thanh Khê nói xong, ông cự Quân nghe xong thì rất tức tối.
"Con dâu cả này, con là quá hồ đồ rồi đấy, sao có thể làm ra chuyện như vậy? Nếu cái này truyền ra ngoài, người khác còn tưởng rằng nhà họ Quân chúng ta ngược đãi con dâu đấy!"
Đối mặt với sự chỉ trích của ông cụ Quân, bà Kim Hồng chỉ có thể cắn môi chịu, nhưng trong lòng càng hận Hứa Thanh Khê.
Về phần chuyện của Quân Phong Lan, ông cụ Quân khi biết chuyện từ đầu tới cuối xảy ra thì không có ý kiến gì với cách xử lý của Quân Nhật Đình.
"Con bé Phong Lan kia, nên mài giũa tính tình một chút, những chuyện này con coi mà làm là được, chờ Thanh Tuệ khỏe hơn ông lại thăm con bé sao."
Quân Nhật Đình gật đầu, sau đó hai người lại nói ít câu thì ông cụ Quân cũng rời đi.
Chờ tới khi đưa ông cụ đi khỏi, Quân Nhật Đình mới nhìn lại bà Kim Hồng đang ngồi một mình trên ghế sô pha, bỏ xuống một câu là sẽ đi bệnh viện rồi thì đi khỏi.
Dù sao hiện tại bệnh viện chỉ có một mình Mạc Ly trông coi, anh cũng không yên tâm lắm.
Hôm sau, Hứa Thanh Khê tỉnh lại.
Cô nhìn trần nhà trắng tuyết trên đỉnh đầu, có hơi không kịp phản ứng.
Hồi lâu sau, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093704/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.