Quân Phong Lan lạnh lùng nhìn Hứa Thanh Khê, đáy mắt tràn ngập lửa giận.
"Hứa Thanh Tuệ, chị dâu tôi nể mặt Nhật Đình nên mới không so đo chuyện cô làm hại cháu tôi, nhưng điều này không có nghĩa là tôi có thể dễ dàng tha thứ để cho cô tiếp tục sống ở nhà họ Quân, biết điều thì cút cho xa, nếu không đừng trách tôi không khách khí!"
Cô ta nói xong, lập tức đẩy mạnh Hứa Thanh Khê một cái.
Hứa Thanh Khê vốn đang đứng dựa vào vách tường, bị cô ta đẩy đột ngột như vậy thì ngã thẳng xuống đất.
"Đau quá."
Đầu gối của cô bị đập vào đá, da thịt bị xước, chảy máu không ngừng, nhưng vết máu nhanh chóng bị nước mưa cuốn đi, đồng thời càng kích thích miệng vết thương hơn.
Hứa Thanh Khê đau đớn hít một hơi dài, cả người vô cùng thảm hại.
Quân Phong Lan thấy vậy cũng không có chút thương hại nào, cô ta nhìn từ trên cao xuống, buông lời cảnh cáo: "Nhớ kỹ lời tôi nói, nếu còn để tôi biết cô vẫn tiếp tục không biết xấu hổ mà ở lại đây thì đừng trách tôi không khách khí!"
Nói xong, cô ta hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi.
Hứa Thanh Khê nhìn cô ta cao ngạo nghênh ngang đi vào nhà họ Quân, trên mặt đều ướt nhẹp, sớm không phân rõ rốt cuộc là nước mắt hay là nước mưa, làn nước mơ hồ phủ kín hai mắt cô.
Cô gian nan đỡ tường đứng lên, quay lại nhìn căn biệt thự sáng trưng đèn đuốc, cuối cùng khập khiễng rời đi.
Quân Phong Lan đứng ở phía sau cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093701/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.