Khi Quân Nhật Đình nghe đến đây, vẻ mặt trở nên kinh ngạc.
“Tôi đã biết chuyện này rồi và sẽ giải quyết, bây giờ điều tôi muốn biết là liệu có xuất hiện người không có liên quan nào trong quá trình các cô xét duyệt bản thảo hay không?”
Quý Ức nhìn thấy sắc mặt âm trầm và lạnh lùng của anh, trong lòng có chút chột dạ nhưng rất nhanh đã ổn định lại.
“Không có, sau khi tất cả bản thảo được giao cho tôi, tôi đều tự mình đưa đến phòng làm việc của Tổng giám đốc, trên đường đi cũng không có ai cả.”
Cô ta bình tĩnh trả lời, Quân Nhật Đình nghe xong sắc mặt càng trở nên tệ hơn.
Bởi vì điều này tương đương với việc không có bất kỳ manh mối nào, khiến anh hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu.
Ánh mắt anh thản nhiên không biết đang suy nghĩ gì.
Một lúc lâu sau anh mới phất tay ra hiệu cho Quý Ức rời đi.
Quý Ức thấy vậy trong lòng vẫn còn muốn nói điều gì đó.
Nhưng Quân Nhật Đình hoàn toàn không cho cô ta cơ hội, bấm vào điện thoại nội bộ rồi dặn dò Hà Văn Tuấn lịch trình tiếp theo.
Bây giờ anh cần phải tự mình xử lý hợp đồng của hai công ty đó.
Sau khi đã dặn dò đâu vào đấy, anh làm như không hề thấy Quý Ức vẫn còn chưa đi, trực tiếp rời khỏi.
Mà hai công ty này rất ngạc nhiên khi thấy anh đến.
Quân Nhật Đình vốn là người có tác phong làm việc nhanh nhẹn và dứt khoát, trước sau chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã làm cho hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093680/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.