Biết rằng Quân Nhật Đình đã nhìn thấy mình, Hứa Thanh Khê đành phải đẩy cửa bước vào.
"Xin lỗi, vừa rồi là do tôi quá lo lắng, Hứa Thanh Khê, xin đừng hiểu lầm tôi."
Thấy cô bước vào, Lê Ngọc Mỹ cố tình vừa nhắc đến sự việc vừa lau nước mắt trên mặt.
Hứa Thanh Khê nhìn cô và lắc đầu với vẻ mặt không hề gì "Chuyện xảy ra quá đột ngột cô Ngọc Mỹ lo lắng cũng là chuyện thường tình."
Cô ấy nói xong, lại nhìn Quân Nhật Đình với vẻ mặt lo lắng.
"Anh không sao chứ?"
Quân Nhật Đình lắc đầu: "Không sao, đừng lo lắng."
Tuy nói không sao, nhưng sắc mặt của anh lại không tốt lắm, đôi môi rõ ràng là tái nhợt.
Những thứ này, Hứa Thanh Khê đều để trong tầm mắt.
Đặc biệt là nhìn thấy bờ vai bị thương của anh đã được băng bó, máu nhạt rỉ ra, càng làm cho Hứa Thanh Khê đau lòng.
Cô nhìn Quân Nhật Đình, trong tiềm thức muốn hỏi xem anh bị thương như thế nào.
Kết quả là lời còn chưa nói hết, Quân Nhật Đình đã cười nói: "Ngọc Mỹ, vì đã có Hứa Thanh Khê ở đây, cô nên về. trước đi. Hôm nay cô cũng bị dọa cho sợ hãi. Nghỉ ngơi thật tốt."
Lê Ngọc Mỹ nghe thấy vậy,, khuôn mặt cô ta đông cứng trong giây lát.
Cô ta liếc nhìn Hứa Thanh Khê, mặc dù không muốn nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu.
Dù sao mấy ngày nay cô đã có quá nhiều hành động chia rẽ hai người, nếu lần này lại miễn cưỡng ở lại, sợ rằng Quân Nhật Đình sẽ nhận ra.
Sau khi cô ấy rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093642/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.