Quân Nhật Đình không biết Hứa Thanh Khê đang nghĩ gì.
Anh cúi đầu, cẩn thận bôi thuốc cho Hứa Thanh Khê, sau khi ngẩng đầu lên, bỗng nhiên đụng phải ánh mắt phức tạp của Hứa Thanh Khê.
"Em đang nghĩ gì vậy?"
Trong lòng anh có chút khó chịu, không hiểu sao Hứa Thanh Tuệ lại nhìn anh với ánh mắt như vậy.
Hứa Thanh Khê nghe thấy giọng nói của anh, lại thấy không biết anh từ khi nào ngẩng đầu, hoảng sợ nheo mắt lại, nói: "Không có gì."
"À
Quân Nhật Đình hiển nhiên là không tin, vẫn nhìn chăm chăm vào đôi mắt mờ mịt của Hứa Thanh Khê mà trả lời một chữ.
Trái tim Hứa Thanh Khê run lên, mím môi: "Em đang nghĩ tại sao anh phải đối tốt với em như vậy?"
Cô nói, nhìn Quân Nhật Đình với ánh mắt mong chờ.
Khi Quân Nhật Đình nghe thấy điều này, anh ấy rõ ràng là sửng sốt.
Anh nhìn vào đôi mắt trong veo của Hứa Thanh Khê, tâm trí anh lại quay cuồng với những gì đã xảy ra trong vài ngày này, toàn thân anh như đông cứng lại.
Sau đó anh mới nhận ra rằng thái độ của anh đối với Hứa Thanh Khê rất khác.
Lông mày anh cau lại, nhất thời không biết tại sao mình lại như thế này, phải chăng là vì cô là vợ anh.
Giường như nghĩ ra được điều gì, anh nhìn Hứa Thanh Khê, nhẹ giọng nói: "Em là vợ anh, anh đương nhiên muốn đối xử tốt với em."
Nói xong, hắn liếc nhìn thời gian nói: "Cũng đã muộn rồi, quản gia đã dọn xong bữa tối, chúng ta đi xuống ăn cơm tối."
Nói dứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093635/chuong-247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.