Hứa Thanh Khê nghe thấy lời này liền cảm thấy căng thẳng.
"Xin lỗi, có lẽ anh đã nhận nhầm người rồi."
Cô ra vẻ bình tĩnh, mỉm cười trả lời anh ta.
Trần Hoài Tâm chau mày lại, đôi mắt thâm trầm của anh ta nhìn Hứa Thanh Khê.
"Anh không thể nhận nhầm được."
Hứa Thanh Khê nghe thấy vậy thì cảm thấy trong lòng có gì đó khác thường.
Ánh mắt cô nhìn Trần Hoài Tâm rất phức tạp, trong lúc cô vẫn còn muốn phủ nhận, Trần Hoài Tâm lại lên tiếng một lần nữa.
"Thanh Khê, anh biết là em vẫn muốn phủ nhận, thế nhưng cho dù em có thay đổi như thế nào thì anh vẫn sẽ nhận ra em."
Hứa Thanh Khê nghe thấy thế thì mím đôi môi đỏ mọng lại, cô không biết phải nói gì nữa.
Mà Trần Hoài Tâm cũng không cho cô cơ hội để lên tiếng, anh ta tiếp tục nói: "Thanh Khê, anh biết em làm thế này là do em có nỗi khổ tâm riêng, thế nhưng em cứ yên tâm, anh không nói ra đâu, chỉ là em có thể đừng trốn anh được không."
Nói xong câu này, anh ta tiến lại gần Hứa Thanh Khê.
Hứa Thanh Khê lùi về phía sau theo bản năng, cô nhìn anh ta, cảm thấy vô cùng đau đầu.
Cảm giác lúc này cho dù cô nói cái gì cũng không đúng.
"Tôi còn có chuyện, xin phép đi trước."
Cô trốn tránh không trả lời, nói lời tạm biệt vô cùng xa cách.
Cô cũng không cho Trần Hoài Tâm cơ hội để lên tiếng, quay người rời đi luôn.
Trần Hoài Tâm nhìn theo bóng lưng đang rời đi của cô, anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093544/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.