Quân Nhật Đình hờ hững rút tay về, trầm giọng nói: “Vào đi.”
Nói xong, anh quay người vào thư phòng, đi thẳng đến bàn làm việc ngồi xuống.
Hứa Thanh Khê đi theo sau anh, nhẹ nhõm thở một hơi.
“Cô muốn nói cái gì?”
Quân Nhật Đình lạnh nhạt nhìn cô, hỏi.
Hứa Thanh Khê nghe vậy, bước tới đứng trước mặt anh.
“Tôi biết muốn anh rút đơn kiện, anh nhất định sẽ không đồng ý, cho nên tôi muốn hỏi anh, có thể dùng phương thức bồi thường khác không?”
Quân Nhật Đình nhướng mày, đôi mắt hơi híp lại cười lạnh nói: “Cô muốn dùng phương thức bồi thường nào?”
Nói xong, anh nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Hứa Thanh Khê, dường như đang xem xét tổng quát.
Hứa Thanh Khê cảm thấy như bị xem thường.
Nhưng cho dù như thế, cô vẫn cố nén sự bất mãn trong lòng, mím môi nói: “Khi trước tôi có một tác phẩm được đăng lên diễn đàn nước ngoài, được nhãn hiệu nước ngoài RC chú ý đến, bọn họ vẫn luôn liên lạc qua mạng với tôi, gần đây tôi nghe nói bọn họ muốn tiến vào thị trường trong nước, muốn tìm một công ty hợp tác, để tạo lên thương hiệu.”
Cô nói xong, nhìn Quân Nhật Đình với ánh mắt kiên định.
Quân Nhật Đình nhướng mày, không hề bị lay động nói: “Cho nên?”
Hứa Thanh Khê nghe thấy vậy, trong chốc lát không nói lên lời.
Cô nghĩ rằng mình đã nói như vậy rồi, Quân Nhật Đình sẽ hiểu ý cô chứ.
Dù sao thì anh cũng rất thông minh.
Ngay khi cô định giải thích, thì phát hiện trong mắt của Quân Nhật Đình có ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093537/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.