Hứa Thanh Khê nhìn vẻ mặt giận dữ của bà Kim Hồng, trong lòng cũng đã đoán ra được lý do mà bà ta đến đây.
Quả đúng như vậy, sắc mặt bà Kim Hồng trông vô cùng tức giận sau khi nhìn thấy cô.
"Hứa Thanh Tuệ!"
Bà ta nghiến răng và lớn tiếng gọi, sự tức giận trong mắt bà ta thậm chí như muốn nghiền nát Hứa Thanh Khê.
"Mẹ."
Hứa Thanh Khê nhìn vẻ mặt tức giận của bà ta, vẫn không khỏi cảm thấy áy náy.
"Đừng gọi tôi là mẹ, tôi thật sự không hiểu nhà họ Quân chúng tôi đã gây nên tội gì mà lại rước về cái thứ vô dụng như cô!"
Bà Kim Hồng chỉ tay chửi xối xả vào mặt cô: "Với một kẻ đen đủi như cô thì sản nghiệp trăm năm của nhà họ Quân cũng không đủ để cho cô phá hoại."
Bà ta nói xong lại nghĩ đến tin tức đã nghe được từ bên ngoài, bà ta tiếp tục chửi đổng: "Còn cả người cha lòng tham vô đáy của cô nữa, đúng là cả gia đình đều là những con quỷ hút máu!"
Hứa Thanh Khê nghe những lời chửi rủa của bà ta, sắc mặt tái nhợt nhưng không thể phản bác lại.
Chẳng qua là vì nhà họ Hứa ở vào thế bí còn cô lại đang đóng vai Hứa Thanh Tuệ, nên cho dù những lời nói của bà Kim Hồng có khó nghe thế nào thì cô cũng đều phải nhịn.
Cô đứng chôn chân tại chỗ mím môi, mặc cho bà Kim Hồng chửi rủa.
Dù cho bà Kim Hồng có chửi thế nào đi chăng nữa thì Hứa Thanh Khê cũng không đáp lại, thấy vậy bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093531/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.