Người đàn ông vẫn mặc đồ vest màu đen như thường ngày.
Nhưng với vẻ anh tuấn của anh, lâu ngày cũng không khiến người khác chán, mà còn như bình rượu cũ, càng nếm càng đậm đà.
Anh từ trên cao nhìn xuống những người phía dưới, giống như một vị chủ tịch đi tuần tra lãnh thổ của mình, khiến người khác áp lực và sợ hãi.
Mà Hứa Thanh Khê ở bên cạnh anh, mặc một chiếc váy trễ vai màu hoa oải hương ôm sát lấy cơ thể cô, thể hiện được rõ đường cong của cô.
Những nếp gấp của váy di chuyển theo bước đi của cô, như những bông hoa đang nở rộ.
Trên mặt cô trang điểm tinh tế.
Mái tóc dài mềm mại như tơ được vén ra sau đầu, chỉ để lại một vài sợi ở trước mặt.
Khóe miệng cô nở một nụ cười đúng mực, cô khoác tay Quân Nhật Đình bước xuống dưới.
Hai người một mạnh mẽ một yếu đuối, kết hợp hài hòa, như được ông trời tác hợp, khiến nhóm người phía dưới kinh ngạc.
Lâm Gia Nghi đứng một góc trong hội trường, nhìn chằm chằm vào nhóm người đang bước xuống, trong lòng nổi lên ghen tị.
Đặc biệt là những lời bàn tán xung quanh, càng khiến cô ta căm ghét Hứa Thanh Khê.
“Không phải nói nhà họ Quân không hợp với cô dâu mới sao, sao tôi lại không thấy như vậy nhỉ?”
“Chắc là do người khác đồn thổi, cũng có thể là do gần đầy có biến chuyển, dù sao cô chủ nhà họ Hứa cũng giỏi như vậy, còn với dáng vẻ như này, cậu cả nhà họ Quân không thể không động tâm.”
“Đúng vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093511/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.