Ngay khi Hạ Lam cảm thấy mệt bã người, mồ hôi bắt đầu túa ra thì con xe hoành tá tràng của Văn Minh xuất hiện. Cô lao ngay đến, ra hiệu cho cậu ta mở cửa rồi ngồi phịch vào tránh nắng. Văn Minh lắc đầu thương cảm, sau đó nhanh chóng mở điều hòa giúp cô. Cậu thuần thục khởi động xe, chầm chậm lái ra đường cao tốc.
Luồng gió mát mơn trớn trên da, đuổi hết những giọt mồ hôi hạt đậu chuẩn bị rơi rớt. Hạ Lam chìm người trên ghế, đưa mắt nhìn sang Văn Minh kèm theo thái độ ghen tị lồi lõm.
Rõ là cùng nhau di chuyển, ấy vậy mà người chạy chỉ có cô còn cậu ta thong dong thoải mái bước là thế nào? Khoảng cách cũng có hơn 20cm thôi mà, đâu cần tỏ ra ưu việt vượt trội thế chứ? Hừ hừ, chân dài cũng thôi đi, thế tuyến mồ hôi của bạn đâu hả bạn Minh?
Thời tiết tháng sáu này chính là kiểu đứng im cũng vã mồ hôi như tắm đó, bạn đi dưới trời nắng chang chang mà một giọt cũng không rơi là thế nào?
"Con người tôi quá ưu tú.." Văn Minh chợt thở dài, cảm thông và buồn bã "Cô ghen tị cũng đúng thôi.."
"Cậu nói cái khỉ gì đấy?" Hạ Lam rùng mình bĩu môi, cuối cùng cũng quay người nhìn thẳng "Cậu định đi đâu? Cãi lời ông nội đấy à?"
"Tôi mới có 5 tuổi, lấy đâu ra tâm lí nổi loạn chứ?" Văn Minh cười đầy ẩn ý, châm chọc nói ra "Nếu có cũng là do vợ thúc đẩy, đều không phải lỗi của tôi!"
"Cậu định đổ tội lên đầu tôi à?" Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ngoc-nghech-cua-nha-ai/562580/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.