“Không, tôi muốn một tỷ rưỡi, một năm cũng được, hai năm cũng được, tùy ông. Nhưng tôi có điều kiện, tôi muốn được nhận trước một tỷ rưỡi.” Chàng trai lắc lắc đầu rồi nói.
“Một tỷ rưỡi là cái giá hợp lý, nhưng hiện tại tôi không thể đưa cho cậu được. Tuy rằng chúng ta ký hợp đồng lao động, nhưng cậu không phải là người của công ty vệ sỹ, tôi không có gì ràng buộc được cậu? Nếu cậu cầm tiền chạy thì tôi biết tìm ai đòi đây?” Lý Tiên Nguyên nhíu mày hỏi.
“Đây là chứng minh nhân dân của tôi, trên đó cũng có địa chỉ nhà tôi, ông có thể kiểm tra. Tôi có thể đưa chứng minh nhân dân cho ông ở đây, đồng thời, có thể viết giấy nợ cho ông. Nếu tôi không thực hiện tốt nhiệm vụ thì ông có thể báo cảnh sát bắt tôi bất cứ lúc nào. Tôi nghĩ chứng minh nhân dân ở chỗ ông thì tôi có chạy cũng không được đúng không?” Chàng trai thản nhiên nói.
“Được, có câu, nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người. Từ trước đến nay Lý Tiên Nguyên tôi làm việc đều có nguyên tắc, nhưng hôm nay tôi sẽ phá lệ một lần. Tôi tin cậu, một tỷ rưỡi trong một năm, nếu cậu thật sự cầm tiền bỏ chạy thì coi như Lý Tiên Nguyên này mù mắt.” Lý Tiên Nguyên nói xong thì cầm bút ký tấm séc rồi đưa cho chàng trai trước mặt, lúc chàng trai định đưa tay cầm lấy thì ông lại thu về, sau đó nói: “Nhưng tôi có mấy việc phải nói rõ trước. Tôi tìm cậu làm vệ sĩ cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-my-nhan-yeu-can-ve/222565/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.