“Khó khăn gì?” Diệp Lăng Thiên cau mày hỏi.
“Ba mẹ tôi sắp đến rồi.” Hứa Hiểu Tinh nói.
“Ba mẹ cô đến là chuyện tốt, sao lại có khó khăn?” Diệp Lăng Thiên kỳ quái hỏi.
“Đúng vậy, ba mẹ tôi đến là chuyện tốt, nhưng vấn đề là họ không đến gặp tôi.” Hứa Hiểu Tinh lo lắng nói.
“Vậy họ đến đây làm gì?”
“Họ đến để gặp bạn trai tôi.” Hứa Hiểu Tinh nhìn Diệp Lăng Thiên có chút đỏ mặt mà nói.
“Hả? Cô có bạn trai rồi à?” Diệp Lăng Thiên cười hỏi.
“Không phải là anh sao?” Hứa Hiểu Tinh trực tiếp nhìn Diệp Lăng Thiên nói.
Diệp Lăng Thiên sững sờ, sau đó có chút tức giận mà nói: “Hiểu Tinh, đây không phải là một trò đùa, cô có thể nói dối đồng nghiệp và bạn bè của cô, cái đó không hại gì đến đại thể, nhưng nếu như cô gạt ba mẹ cô thì tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý, hơn nữa, tại sao cô lại phải làm như vậy?”
“Tôi cũng không muốn mà, nhưng tôi hết cách rồi a. Ba mẹ tôi trước đây làm việc ở thành phố A, sau đó cả hai cùng đến Y Thành. Tôi từ nhỏ lớn lên ở đây, tôi có rất nhiều bạn bè ở đây, hơn nữa đi Y Thành rồi thì lại không có quen biết ai, lại phải bắt đầu lại từ đầu, cho nên lúc đó tôi không có theo bọn họ đi Y Thành, mà tự mình đăng ký vào Đại học Đông Hải, tiếp tục ở lại thành phố A này.
Sau này khi tốt nghiệp, bọn họ có kêu tôi đến làm việc ở Y Thành, tôi vẫn chọn ở lại trường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-my-nhan-yeu-can-ve/1104171/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.