“Tôi làm việc với anh bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên thấyanh đến muộn” Lương Cảnh Sách nhìn đồng hồ, lời nói lại mang ý vị sâuxa.
“Tôi tới muộn sao? Tôi còn tưởng rằng phóng viênđã đến hết rồi chứ!” Tâm tình hôm nay của Ôn Mỹ Phách coi như không tồi, cũng nhàn hạ thoải mái cùng tranh cãi cùng người khác.
“Chủ tịch có việc không thể tham gia họp báo sáng nay, làm cấp dưới đươngnhiên phải giải quyết hộ rồi” Chủ tịch đáng kính cũng cần phải xin phépsao? Vậy thì người của bộ phận nào dám mời kí giả đây?
“Cảnh Sách, quen biết chú lâu như vậy, cho tới hôm nay tôi mới phát hiện cậucòn có sở trường khác là lừa gạt người ta” Ôn Mỹ Phách dương dương tựđắc, môi mỏng lười biếng nhếch lên một nụ cười.
“Tôichỉ là rất tò mò chủ tịch ngài vì ai mà đưa ra ngoại lệ?” Ở bên cạnh hắn nhiều năm, luôn hiểu rõ Ôn Mỹ Phách giữ minh rất trong sạch. Nếu nóihắn có cảm tình với ai cũng là điều rất thỏa đáng.
“Trợ lý Lương này, thật ra chắc anh cũng đã sớm biết là ai rồi nhỉ? Anh đang giận tôi xen vào việc của người khác sao?” Ôn Mỹ Phách lành lạnh hỏilại.
“Không dám, chủ tịch chăm sóc cho Hiểu Dạ cả một đêm, đương nhiên tôi phải cảm kích chứ” Biểu tình của Lương Cảnh Sáchthật vô tội.
“Nói đi! Tin tức của chú là nghe từ ai?” Hắn ta biết tin tức quá nhanh, Ôn Mỹ Phách dù sao cũng phải biết thôngtin này từ đâu ra.
“Tôi nghe Tiểu Ngô nói” Lương Cảnh Sách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-mau-lanh-den-to-tinh/1994068/chuong-5-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.