Tim Lục Viễn Tiêu đập mạnh, ngẩng đầu lên, không ngờ bên trong cảnh của là nhân viên dọn dẹp của khách sạn, vẻ mặt ngơ ngác nhìn hắn: "Tiên sinh, anh là..."
Lúc này Lục Viễn Tiêu mới hoàn hồn lại: "Người ở phòng này, đã rời đi rồi sao?"
"Đúng vậy, người đàn ông kia đã ôm cô gái rời đi."
"Cái gì?" Hô hấp Lục Viễn Tiêu nhưng lại kéo tay nhân viên dọn dẹp lại: "Cô nói, cô gái là bị ôm đi?"
"Đúng... đúng vậy..." Nhân viên dọn dẹp bị kinh hãi, nhưng Lục Viễn Tiêu cũng đã không để ý tới cô ta nữa, trực tiếp xông vào phòng.
Căn phòng chưa được dọn hết, còn có thể thấy được chăm đệm tứ tung, cùng hơi thở ái muội trong không khí, vừa nhìn là có thể biết trong này xảy ra cảnh kịch liệt như thế nào. Lục Viễn Tiêu nhìn nếp nhăn trên giường, thậm chí cũng có thể tưởng tượng được, lúc này chính ở cái giường này Tô Du Du bị Kim tổng đè lên, sau đó...
Cạch!
Hắn nhịn không được đánh một quyền trên tường.
Lục Viễn Tiêu ơi Lục Viễn Tiêu! Rốt cuộc là mày có bao nhiêu ngu ngốc! Lúc này rồi, lại còn vọng tưởng là Tô Du Du vô tội! Cô ta cùng Kim tổng vô khách sạn, trừ làm chuyện này ra thì còn có thể làm gì nữa!
Lẽ nào mày cho rằng, cô ta vẫn còn là cô bé khi còn nhỏ cần người bảo vệ sao? Không phải! Cô ta đã sớm là người đàn bà bẩn thỉu, mày sao lại còn u mê không tỉnh!
Hắn đấm từng quyền từng quyền lên trường, thẳng đến khi nhân viên dọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ma-quy-dung-sung-ta/3756181/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.