Cái ném này của Tô Du Du, so với lúc nãy Lục Viễn Tiêu ném thì mạnh hơn nhiều, tiền đều bị bóp đến có nếp gấp, ngổn ngang rớt bên chân Lục Viễn Tiêu.
Việc này khiến người toàn phòng đều ngây dại.
Vẫn là Tô Liên Nhi phản ứng đầu tiên, đứng lên: "Tô Du Du, chị đây là đang làm gì!"
Vừa nói, cô vừa chạy đến bên người Lục Viễn Tiêu, đau lòng giúp hắn thổi vết đỏ trên mặt bị Tô Du Du ném: "Viễn Tiêu, đau không?"
Lục Viễn Tiêu lại không để ý đến cô ta, ánh mắt của hắn, từ đầu đến cuối ў đều chỉ trên người Tô Du Du.
Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Du Du trắng bệch, trong đôi mắt to tràn đầy nước mắt, nhưng cô quật cường cắn môi, không để nước mắt rơi xuống.
Lục Viễn Tiêu chỉ cảm thấy một trận đau đớn trong lòng.
Cô là bị hắn tổn thương rồi sao? Cơ hồ là theo bản năng, hắn giơ tay, muốn lau đi nước mắt bên khóe mắt, nhưng hắn còn chưa có chạm đến cô, cô liền lùi lại một bước.
"Lục Viễn Tiêu, ta nói cho anh biết, đồng tiền dơ bẩn của anh tôi không cần!" Giọng nói của cô mang theo nghẹn ngào, nhưng lại băng lãnh đáng sợ "Đúng, đúng là tôi thiếu tiền, nhưng tôi sẽ không cần một đồng tiền nào của anh."
Nói xong, cô xoay người chạy khỏi phòng.
Một đường chạy đến phòng thay quần áo cô mới dừng lại, ngồi xuống, nghẹn ngào khóc.
Phần công việc này, cô thật không thể làm tiếp được nữa, không phải là sợ gặp lại đám Lục Viễn Tiêu, là tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ma-quy-dung-sung-ta/3756167/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.