Nghe nói như vậy, Trì Tư Tước rốt cuộc cũng dừng lại, buông môi của Tô Du Du ra, nhưng người vẫn dính sát lấy cô.
Đôi mắt hắn nhìn cô gái trước mặt, bờ môi bị hôn đến ửng hồng, giống như một loại trái cây mọng nước, ngon miệng, viền mắt cũng ướt át, đôi mắt to tròn bàng hoàng nhìn hắn.
Trong phút chốc, ánh mắt của hắn càng thêm u ám.
"Được." Hắn khẽ cắn lên vành tai đỏ ửng của Tô Du Du, lúc này giọng nói biến đổi trở nên khàn hẳn đi: "Chúng ta về phòng."
Người đàn ông này, khí tức xung quanh đều lạnh như băng, làm Tô Du Du không nhịn được mà run một cái.
Tinh!
Đúng lúc thang máy lên tới tầng chót, Trì Tư Tước bế bổng Tô Du Du lên, đi vào phòng tổng thống duy nhất của tầng này.
Hiện tại Tô Du Du cảm thấy tim mình như đã nhảy cả ra ngoài, cả người đang phát run.
Trì Tư Tước cảm giác được thân thể run rẩy của cô, đôi mắt đen nhìn xuống, cười như không cười: "Sao vậy, sợ sao?"
Tô Du Du giật mình một cái.
"Sợ gì chứ!" Cô lớn lối nói, che dấu sự chột dạ của mình: "Tôi mới không sợ! Có sợ cũng phải là anh sợ!"
"Tôi sợ?" Trì Tư Tước nhướn mày, cười lạnh lặp lại lời của Tô Du Du nói: "Cô yên tâm, tuyệt đối là do cô quá lo lắng."
Sự thật chứng minh, quả thật là do Tô Du Du quá lo lắng.
Đêm này, đối với cô mà nói, quả thực giống như ác mộng.
Người đàn ông này dường như không hề biết mệt mỏi. Không chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ma-quy-dung-sung-ta/3756142/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.