Quỷ Thất nói xong quay sang nhìn Khánh San một cách đầy suy tư còn Khánh San đang tập trung vào làm việc.
"Không sợ hư mắt sao?" Quỷ Thất nói với một giọng nói trầm bé như định nói gì rồi lại thôi.
"Sắp xong rồi."
Trong lòng anh bỗng rối bời, ánh mắt phản phất đợm buồn, anh mệt mỏi gục vào vai Khánh San:"Sau này nếu anh có làm sai tổn thương em, em có rời bỏ anh không?"
"Có! Khi không chịu đựng nổi nữa em sẽ ra đi." Khánh San thản nhiên thẳng thắng trả lời không cần suy nghĩ.
Câu nói đó chả khác nào một chiếc dao sắt khẽ cứa qua trái tim của Quỷ Thất.
"Sau này nếu anh dám làm gì có lỗi với em, em sẽ rời bỏ anh."
Khánh San khẽ vuốt tóc Quỷ Thất, tâm trạng của anh ngày càng bức bối. Quỷ Thất thật sự lỡ sau này bản thân ngu ngốc làm điều gì đó có lỗi với cô, anh sẽ mất cô mãi mãi…
"Nếu sau này em dám bỏ anh, anh sẽ bắt nhốt em lại." Quỷ Thất gục đầu vào ngực cô nói
"Anh…!"
Chiếc xe bỗng dừng lại cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người, đã tới nơi. Đây là một trang viên cổ với gỗ là nguyên liệu chủ yếu nhưng từng chi tiết là được điêu khắc thủ công một cách tỉ mĩ. Nơi đây dù trang nhã nhưng vô cùng hòa hợp với thiên nhiên tạo cho con người cảm giác thoải mái.
Khánh San vừa nhìn đã yêu thích nơi này, đôi mắt đen láy ánh lên nhưng ngôi sao lấp lánh:"Sau này em sẽ xây một ngôi nhà như vậy!"
Quỷ Thất nhìn cô hỏi:"Nhà của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-lanh-lung-sung-vo-vo-doi/452254/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.