Chương trước
Chương sau
Thật lâu trước đây.
Có một ngày nắng đẹp.
Người nhà Lâm gia quyết định cả gia đình cùng đi du lịch, trong nhà có con gái bảo bối bé con Lâm Sanh, được 3 tuổi.
Ở cái tuổi nghịch ngợm nhất, nhân lúc mọi người không để ý vừa chạy ra liền không thấy tăm hơi.
Thật ra, bé con Lâm Sanh ở cửa chơi, nhìn thấy một con bướm bay ở bên cạnh, nhưng bất luận Sanh Sanh đuổi theo thế nào cũng không đuổi kịp, con bướm bay khắp nơi, hai chân ngắn cất bước đuổi theo.
"Không cần bay, đừng bay." Bé con Sanh Sanh miệng vừa kêu vừa chạy vừa giơ tay bắt bướm, bướm bay quá nhanh, Sanh Sanh không bắt được.
Tay nhỏ chân ngắn chạy mấy vòng lớn, thật sự quá mệt, Sanh Sanh không còn sức lực, không thể không dừng chân, gương mặt trắng noãn đỏ rực, thở gấp mấy hơi, mắt nhìn chằm chằm con bướm bay tới bay lui cuối cùng biến mất.
Sanh Sanh mặc dù mới 3 tuổi nhưng rất thông minh, trí nhớ cực kỳ tốt, bởi vì cô cô xinh đẹp luôn mang theo Sanh Sanh ra ngoài chơi, Sanh Sanh tương đối quen thuộc nơi này nên nhớ kỹ đường về nhà.
Không bắt được bướm, Sanh Sanh nhéo nhéo tai, gương mặt đo đỏ nhiều nếp nhăn (do nhăn mặt) vẻ ủ rũ, nhưng khi xoay người muốn về nhà, chân nhỏ chưa đi được mấy bước liền thấy một chị gái nhỏ ngồi trêи băng ghế dài.
Chị gái nhỏ ngồi lặng lẽ, trêи người giống mình mặc một chiếc váy xinh đẹp, tóc dài xõa trêи vai, như một tiểu tiên tử.
Chị gái có vẻ nhìn thấy Sanh Sanh, nên nhìn sang, mi mắt cong lên mỉm cười, hai lúm đồng tiền nho nhỏ hiện ra trêи má.
Lớn lên xinh đẹp như cô cô.
Đôi mắt Sanh Sanh bé con dường như lóe sáng, trời sinh Sanh Sanh bé con đối với những chị gái xinh đẹp không có sức đề kháng. Vì vậy chân nhỏ không tự chủ được liền bước tới phía chị gái nhỏ xinh đẹp.
Bởi vì đôi mắt nhỏ chỉ lo nhìn chị gái nhỏ xinh đẹp không hề thấy cục đá dưới chân.
Sanh Sanh bất ngờ không kịp né vấp cục đá, cơ thể phút chốc không vững vàng còn chưa kịp gọi đã nặng nề ngã trêи mặt đất.
Sanh Sanh không giống lúc trước đứng lên tiếp tục hào hứng, mà ở trước mặt chị gái nhỏ xinh đẹp mở miệng "hu hu hu" khóc, tiếng khóc càng lúc càng lớn, đôi mắt ngấn lệ mong chờ ngẩng đầu nhìn về phía chị gái nhỏ xinh đẹp đang chạy tới.
"Có đau không?" giọng chị gái nhỏ xinh đẹp dịu dàng non nớt, đỡ Sanh Sanh bé con lên.
"Sanh Sanh bị ngã, đau quá." Sanh Sanh bé con hít mũi, giọng mang theo tiếng nức nở, Sanh Sanh bé con đứng lên mới đứng tới vai chị gái xinh đẹp, ôm cánh tay chị gái nhỏ xinh đẹp, chỉ có thể ngửa đầu nhìn.
"Đừng khóc, đừng khóc." Chị gái nhỏ xoa đầu Sanh Sanh, "Ba mẹ em đâu?"
Sanh Sanh bé con nước mắt ngưng tròng, lắc đầu:
"Sanh Sanh cũng không biết."
"Vậy em lạc đường à?" Chị gái nhỏ có vẻ giật mình.
Bị ngã, Sanh Sanh quả thật có chút choáng váng, không quá nhớ rõ đường về nhà, cho nên kéo váy chị gái nhỏ, khóc sướt mướt hỏi:
"Chị gái xinh đẹp, phải làm sao bây giờ, em lạc đường."
"Đừng sợ, đừng sợ." Chị gái nhỏ nắm tay Sanh Sanh bé con, dắt đến bên cạnh bậc thang: "Lạc đường không thể đi lung tung, chúng ta ngồi ở đây, ba mẹ em không thấy em sẽ nhanh chóng tới tìm em."
"Chị ở cùng em nha." Sanh Sanh bé con ngồi bậc thang, ra sức ôm cánh tay chị gái nhỏ, gương mặt khóc đến đỏ bừng, hai mắt đẫm lệ nhìn chị gái nhỏ, dáng vẻ tội nghiệp, cực kỳ chọc người yêu thương.
Chị gái nhỏ nhẹ dạ, giơ tay lau nước mắt trêи gương mặt nhỏ nhắn kia, nhẹ giọng trấn an:
"Được, chị cùng em chờ ba mẹ, em đừng khóc."
"Dạ, Sanh Sanh không khóc." Sanh Sanh bé con nở nụ cười thật tươi với chị gái nhỏ.
Chị gái nhỏ tò mò nhìn con bé nộm thịt:
"Em tên gì?"
"Lâm Sanh." Sanh Sanh ngừng khóc, giọng không còn nức nở, trong trẻo nói rõ tên mình cho chị gái nhỏ biết.
"Được, chị nhớ kỹ." Thật ra chị gái nhỏ cũng không để ý nhiều.
Sanh Sanh nghiễm nhiên là cục cưng hay hiếu kỳ, lắc tay chị gái nhỏ, ngẩng đầu lên nhìn:
"Chị gái nhỏ xinh đẹp ơi, chị tên gì ạ, sau này em tới tìm chị chơi được không?"
"Chị là Hứa Nam." Chị gái nhỏ nói cho Sanh Sanh bé con biết tên, nhíu mày lắc đầu: "Muốn tìm chị chơi, không được, em còn quá nhỏ, chờ em lớn thì tới tìm chị chơi."
Không thể tìm chị ấy chơi, Sanh Sanh bé con không vui, bẹp miệng hỏi:
"Vậy chờ em lớn lên, em có thể cưới chị về nhà không?"
Hứa Nam nho nhỏ căn bản không hiểu lời Sanh Sanh nói có ý gì.
Lần này Sanh Sanh bé con có chút khó xử, bởi vì bản thân còn muốn cưới cô cô xinh đẹp, nhưng chị gái nhỏ cũng rất xinh đẹp, Sanh Sanh bé con kéo váy chị gái nhỏ, dáng vẻ rất nghiêm túc:
"Chị gái nhỏ xinh đẹp ơi, chờ em lớn lên, chị theo em về nhà nha, chúng ta có thể chơi với nhau."
Hứa Nam nho nhỏ nở nụ cười, gật đầu:
"Được, chờ em lớn hơn đi."
"Chúng ta móc tay nha." Chị gái nhỏ đồng ý cùng Sanh Sanh bé con về nhà, Sanh Sanh bé con hưng phấn giơ ngón tay nhiều thịt, ngón út câu lấy ngón tay Hứa Nam, giọng non nớt ngọt ngào:
"Móc tay thắt cổ, một trăm năm không được thay đổi, thay đổi chị chính là Trư Bát Giới."
Vui vẻ móc tay xong, Sanh Sanh đứng lên, dùng cơ thể kéo Hứa Nam, hai tay ôm cổ Hứa Nam, Hứa Nam không hiểu nhìn Sanh Sanh.
Trong thế giới Sanh Sanh rất đơn giản, thể hiện ý thích, hôn người kia là được.
Vì vậy để thể hiện sự yêu thích chị gái nhỏ xinh đẹp. Sanh Sanh cúi đầu, chu miệng lúc đầu muốn hôn lên mặt, nhưng Sanh Sanh chợt không muốn hôn mặt, miệng nhỏ dời xuống, cuối củng hôn lên môi mềm của Hứa Nam.
Hôn xong rồi, Hứa Nam nho nhỏ ngây ngốc nhìn Sanh Sanh bé con.
Sanh Sanh bé con ngọt ngào nói:
"Chị gái nhỏ xinh đẹp ơi, em rất thích chị nha."
Lúm đồng tiền bên má chị gái nhỏ thật đẹp mắt, Sanh Sanh định giơ tay chọt thử thì nghe giọng cô cô:
"Sanh Sanh."
Sanh Sanh bé con quay đầu nhìn cô cô, còn cả ba mẹ cũng ở đó, hưng phấn nói với Hứa Nam:
"Chị gái nhỏ xinh đẹp ơi, cảm ơn chị, cô cô em và cả ba ba mẹ em tới rồi, chị phải nhớ rõ em nha, chờ em lớn lên."
Nói xong hai chân nhỏ Sanh Sanh bé con cất bước, hai tay nhỏ nhanh chóng chạy về phía cô cô:
"Cô cô! Cô cô!"
"Sanh Sanh, đang làm chuyện xấu gì đó." Cô cô ôm lấy Sanh Sanh bé con, nhìn cô bé ngồi ở bậc thang, giơ tay nhéo nhéo gò má nộm thịt cháu gái:
"Cô cô đã nói với con, không thể tùy tiện hôn miệng người khác, biết không?"
Sanh Sanh bé con hiếu kỳ:
"Tại sao vậy chứ?"
"Bởi vì miệng không thể tùy tiện hôn, Sanh Sanh bảo bối lớn lên sẽ biết."
Sanh Sanh bé con vẫn không hiểu vì sao, lưu luyến nhìn Hứa Nam ngày càng xa, ôm cổ cô cô, giọng ngọt ngào làm nũng:
"Cô cô, con thích chị gái xinh đẹp đó."
"Thích cũng không được hôn, không lễ phép."
Sanh Sanh bé con hỏi cô cô:
"Vậy chờ Sanh Sanh lớn có thể hôn người Sanh Sanh thích không?"

"Ừ, lớn thì có thể."
Sanh Sanh ở trong lòng cô cô hưng phấn mà khoa chân múa tay, vui sướиɠ:
"Được rồi, con phải mau lớn một chút, có thể hôn cô cô, có thể hôn chị gái nhỏ xinh đẹp."
Cô cô mỉm cười, ôm chặt Sanh Sanh bé con hoạt bát thích chạy loạn vào lòng, giọng dịu dàng, vừa dỗ vừa gạt:
"Vậy Sanh Sanh không được chơi xấu không ăn cơm, sau này ăn nhiều cơm, có thể mau lớn."
"Dạ! Dạ!"
-----------------
Thật lâu sau này.
Hôm nay mặt trời mọc từ phía đông, ánh nắng thiên nhiên trong lành. lặng lẽ xuyên qua khe lá, nhẹ nhàng chiếu lên bệ cửa sổ rồi chậm rãi leo lên cửa sổ sát đất, ánh nắng lấp lánh soi sáng bên trong.
Phòng khách, Hứa Nam nằm thẳng, hai chân thon dài duỗi thẳng, hai tay đặt ở bụng, chăn đắp lên ngực, căn phòng này đón ánh nắng cực kỳ tốt, khi ánh nắng xuyên vào làm nổi bật vẻ mặt đang ngủ đầy dịu dàng hiền hòa.
Lâm Sanh từ phòng cô cô đi ra, rón rén vào phòng khách.
Tư thế ngủ tao nhã của Hứa Nam xuất hiện trong tầm mắt của cô, Lâm Sanh cười xấu xa hưng phấn giương khóe miệng lên, nhiều lần leo lên giường hành động rất quen thuộc trơn tru, cố gắng không đánh thức Hứa Nam đang ngủ say.
Lâm Sanh vén chăn chui vào, dậy sớm nên không có buồn ngủ, dựa vào gối đầu giường.
Tối hôm qua ở phòng cô cô, không có cùng đại lão bản ngủ, Lâm Sanh nghiêng đầu cứ như vậy lặng lẽ nhìn Hứa Nam, khi thấy mi dài cong rung động, cô nghiêng người, đặt một nụ hôn lên lên trán, lên môi Hứa Nam.
"Ưm?"
Hứa Nam bị hôn tỉnh, giữa chân mày nhíu lại, chậm rãi mở mắt.
Lâm Sanh rời khỏi suýt chút nữa tiến vào thăm dò khoang miệng Hứa Nam, cúi đầu hôn cằm Hứa Nam, cợt nhã hỏi thăm:
"Đại lão bản, chị dậy rồi."
"Ừm, sao em dậy sớm vậy."
Hứa Nam thấy Lâm Sanh cũng không còn buồn ngủ, ánh mắt nhanh chóng thanh tỉnh, tự nhiên giơ tay xoa đầu Lâm Sanh, ngẩng đầu hôn lên má Lâm Sanh rồi đẩy người kia ra ngồi dậy.
"Em tới tặng chị nụ hôn chào buổi sáng." Bị Hứa Nam đẩy ra, Lâm Sanh không nghe theo cũng không buông tha, nhích người tới, ngồi chồm hỗm trêи người Hứa Nam, hai tay ôm cổ Hứa Nam, hôn lên tai Hứa Nam:
"Em nhớ chị."
"Mỗi ngày đều dính lấy không chán à." Hứa Nam cảm thấy buồn cười, ngay khi Lâm Sanh hôn tới, định hôn lên môi cô, cô liền đầy mặt Lâm Sanh ra, nói:
"Không được hôn, chị chưa đánh răng."
Lâm Sanh lầm bầm vào tiếng, nắm tay Hứa Nam, trán chạm trán, hôn lên má rồi hôn lên môi Hứa Nam, cười đùa:
"Không sao, em đánh răng rồi, em không chê chị."
"Chị ghét bỏ."
Hứa Nam buồn cười, vỗ nhẹ sau lưng Lâm Sanh:
"Mau đứng lên, thời gian không còn sớm, chút phải qua nhà chị."
"Không muốn." Lâm Sanh nhăn mặt nhíu mày, cúi đầu nhào vào lòng Hứa Nam, mặt dựa vào lòng Hứa Nam, lắng nghe tiếng tim đập sâu bên trong.
"Không muốn qua nhà chị?"
"Không phải."
Lâm Sanh nhanh chóng lắc đầu, nhỏ giọng thì thầm:
"Không phải còn sớm sao, bây giờ mới 6 giờ, ba mẹ chưa dậy, chúng ta có thể ngủ tiếp."
"Ngủ nướng là thói quen không tốt."
Hứa Nam quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, cảnh vật xung quanh hình thành phản xạ có điều kiện, quả thật còn sớm, bèn tùy ý cùng Lâm Sanh ngủ nướng, ôm người kia trong lòng, giơ tay vuốt ve tóc Lâm Sanh, thỏa mãn với khoảng thời gian tốt đẹp hiếm có này.
"Thỉnh thoảng thôi cũng không phải thường xuyên, hơn nữa, chúng ta đi làm bận rộn, bây giờ hiếm khi nghỉ ngơi, vẫn không thể ngủ nướng." Lâm Sanh nói năng hùng hồn kháng nghị: "Bây giờ cô cô cũng chưa thức."
"Nên em quay lại chỗ chị?"
"Không phải nha, em bù đắp tối qua để chị ngủ một mình trong phòng."
Hứa Nam cười nhạo:
"Chị cầu còn không được."
"Quá đáng, nào có bạn gái thích giữ phòng trống, không phải cả đêm không ngủ với nhau sao, chị phải biết tiểu biệt thắng tân hôn."
Hứa Nam lắc đầu:
"Chỉ với tư thế ngủ của em, coi như bỏ, chị thật sự không dám khen tặng."
"Tư thế ngủ của em làm sao, không phải là đè chị chút chút sao, chị cũng không rớt miếng thịt nào, lúc em ngủ với cô cô, cô cô cũng không chê em." Lâm Sanh che miệng ngáp, nhích người nhẹ nhàng gối lên đầu vai Hứa Nam chớp chớp mắt.
Cái lý lẽ hùng hồn lại thiếu đòn, cũng chỉ có người trước mặt này mới nói được những lời đó, Hứa Nam khóe miệng mỉm cười:
"Tối qua chị nghe mẹ em kể sự tích 25 năm huy hoàng của em, thật sự không nghĩ tới em lớn như vậy còn nhờ cô cô kể chuyện cổ tích."
"Dù em 70 80 tuổi, trong mắt cô cô, em vẫn còn con nít." Lâm Sanh giơ tay cuộn tóc Hứa Nam, nghịch ngợm chơi đùa trêи những đầu ngón tay, giọng lười biếng:
"Đại lão bản, tối qua không có ở trước mặt mẹ chồng kể tội em chứ?"
Nhắc tới vụ tối qua, Hứa Nam lại nổi giận, xách lỗ tai Lâm Sanh lên, trừng Lâm Sanh:
"Chị không có cáo trạng em, trái lại em ở trước mặt họ cáo trạng chị, chị phạt em quỳ cao gót hồi nào!"
"Chị vợ đại nhân đừng nóng giận, đùa họ thôi." Lâm Sanh cười hì hì dụ dỗ: "Chị xem vợ em xinh đẹp như vậy, trong bụng tể tướng có thể chèo thuyền*, đại nhân đại lượng không cần tính toán quá nhiều với tiểu nhân."
*(1)宰相肚里能撑船 – zǎi xiàng dù lǐ néng chēng chuán: Thông thường dùng để miêu tả một người khoan dung độ lượng, biểu thị thái độ đối nhân xử thế rộng lượng, đối với người ngoài khoan dung nhân từ
Hứa Nam liếc xéo liếc dọc:
"Đừng cho rằng chị sẽ bị em dỗ dành, em cái miệng chính là thiếu đòn."
"Chị cũng không khá hơn em, miệng em đê tiện thì miệng chị nói lời độc ác."
"Được rồi, thời gian không còn sớm, không cùng em tào lao nữa, mau dậy đi."
"Không vội, còn sớm."
Con ngươi như kẻ trộm của Lâm Sanh xoay tít, hai tay không thành thật chui vào áo ngủ của Hứa Nam, cẩn thận xoa lưng áo, tiến tới bên tai Hứa Nam để tiện hỏi thăm:
"Đại lão bản, nếu không chúng ta làm chút vận động buổi sáng có lợi cho thể xác và tinh thần đi?"
"Em là quỷ háo sắc đầu thai hả?" Hứa Nam vội vàng đề tay kẻ trộm suýt sờ lên ngực mình."
Tay kẻ trộm bị đè xuống, nhưng miệng kẻ trộm ở trêи người cô châm ngòi thổi lửa, Hứa Nam bảo vệ phía dưới, không che được mặt, chốc lát áo ngủ đã bị Lâm Sanh nới lỏng, Lâm Sanh hôn lưu luyến kéo dài, cô bị hôn đầu óc choáng váng, nhân lúc lý trí chưa sụp đổ, giọng mơ hồ nhắc nhở:
"Đây là nhà em."
Lâm Sanh vừa hôn vừa trả lời:
"Không sao cả, tường nhà chúng ta cách âm tốt, chị có thể yên tâm rêи rỉ."
Vừa dứt lời đầu lưỡi Lâm Sanh bị cắn, phía sau lưng bị đập một cái.
-----------------

Buổi chiều 2 giờ ở thành phố Z xa xôi.
Quán cafe ở Quảng trường quốc tế, La Hoan nhìn vẻ mặt thản nhiên của Diệp Đồng, giơ 2 ngón tay, thần bí nói:
"Đồng Đồng, chỗ mình có 2 tin tốt, cậu muốn nghe cái nào??"
"Cậu gọi mình ra đây, liền vì 2 tin tức tốt này?" Diệp Đồng nâng ly lên khẽ hớp một ngụm cafe, nhướng mày buồn cười nhìn người kia.
"Cùng là tin tốt." La Hoan gập một ngón tay, híp mắt nở nụ cười: "Tin tốt đầu tiên, đại lão bản tập đoàn XM của chúng ta cùng tiểu lão bản tập đoàn LT người có tình sẽ thành thân thuộc."
Mấy ngày nay, Diệp Đồng nhận được tin nhắn của Lâm Sanh, điều này cô biết, mặt mày vui vẻ, gật đầu nói:
"Đây đúng là tin tốt."
La Hoan giơ giơ ngón tay, quan sát biến hóa trêи mặt Diệp Đồng, nhẹ giọng:
"Cái kia đối với cậu mà nói càng tăng thêm sức mạnh cho tin tức này, nội bộ tập đoàn XM tiết lộ tin tức, 25 tháng sau cậu được gọi về tổng bộ, nhậm chức tổng giám tài vụ tập đoàn XM."
"Chúc mừng cậu, cậu thăng chức rồi."
"Mình thẳng chức?" Diệp Đồng giật mình sửng sốt, gọi tổng giám bộ tài vụ tổng bộ về, không thể nghi ngờ, đây chính là chuyện tốt, đối với cô là sự khẳng định năng lực, cô muốn cười nhưng cười không nổi.
La Hoan thân thiết nói:
"Đồng Đồng, đây là bước ngoặc trong sự nghiệp của cậu, cơ hội này nhất định phải nắm cho tốt."
"Mình biết." Diệp Đồng khẽ đáp.
La Hoan biết rõ quá khứ Diệp Đồng và Lâm Túc, nhưng Diệp Đồng không biết cô quen biết Lâm Túc, thoáng suy nghĩ tìm từ, không chủ động nhắc tới:
"Tập đoàn XM và LT đạt được hợp tác, XS chúng ta không thể tránh khỏi phải tiếp xúc LT, Đồng Đồng, cậu đi tập đoàn XM, cũng có thể thường xuyên gặp Lâm Sanh."
Còn có thể nhìn thấy Lâm Túc, càng không thể tránh né chạm mặt thêm nữa, cũng là trao đổi nghiệp vụ thôi.
Quả nhiên, trong mắt Diệp Đồng rung động vì màn kia, ẩn dấu tốt hơn nữa vẫn bị La Hoan phát hiện, La Hoan bình tĩnh mỉm cười, nâng tách cafe ra hiệu:
"Đồng Đồng, chúc mừng cậu thăng chức."
"Cảm ơn." DIệp Đồng nhanh chóng thu hồi cảm xúc khác thường vô tình lộ ra.
---------------
Cùng ngày, 9 giờ tối.
Từ nhà đại lão bản đi ra, Lâm Sanh cảm thấy bầu không khí bên trong và bên ngoài không giống nhau, cả ngày ở nhà đại lão bản có dì Hứa cha vợ cũng không thể làm khó dễ cô, chính là sắc mặt không tốt.
Hoàn toàn tiếp nhận cần một quá trình, cần nhiều thời gian, Lâm Sanh cũng không nóng vội, huống chi đôi bên hai gia đều ủng hộ hai người bên nhau, không cần cố kỳ bất kỳ đều gì, chỉ cần trân trọng phần tình yêu không dễ dàng này, che chở nó.
Cho dù cha vợ không cho sắc mặt tốt, Lâm Sanh cũng không sợ, bởi vì vẫn chưa tới buổi tối, cha vợ lại bị cha ruột cô kéo về nhà chơi cờ tướng.
Cha ruột cô là một gián điệp đặc vụ siêu cấp, vì cô chiến đấu anh dũng, đánh vào nội bộ cha vợ, thu thập tin tức hữu dụng, công phá phòng tuyến của cha vợ, hành động công phá khối xương cứng cha vợ.
Ha ha ha ha ha.
Tối nay ánh trăng rất sáng.
Lâm Sanh vui vẻ nắm tay Hứa Nam, đi ra ngoài tản bộ, thật sự không nghĩ rằng nhà hai người lại gần nhau, đi chừng 10 phút, trước đây nhất định không có duyên mới không gặp nhau, cho dù có thể gặp nhau, hai người cũng không có duyên phận cho nên đôi bên đều không có để ý nhau.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện phiếm, Lâm Sanh kéo kéo tóc, lần thứ hai nói vấn đề này:
"Đại lão bản, khi nào chị cưới em?"
Lúc đi ngang qua một chỗ, giống y như đúc vị trí trong tấm hình tối qua, Hứa Nam nhìn chằm chằm trong giây lát, thu hồi ánh mắt, không trả lời mà hỏi ngược lại:
"Em lớn rồi, không phải em muốn cưới chị về nhà sao?"
Câu trước "em lớn rồi" Lâm Sanh không rõ ý tứ, phía sau câu đó trái lại rõ ràng, nhìn xung quanh một chút, không có ai, cô kéo Hứa Nam dừng bước, cười đùa chủ động hôn môi Hứa Nam:
"Bây giờ em đã muốn cưới chị về nhà."
"Được vậy em cưới đi."
Lâm Sanh ngẩn người, nhìn Hứa Nam cười tủm tỉm, nhướng mày:
"Chị không suy nghĩ sao, sảng kɧօáϊ đáp ứng em, chờ em cưới chị về nhà thì không còn cơ hội đổi ý nha."
"Lo lắng cái gì, chị chờ em đã lâu." Hứa Nam khẽ cười.
Nghe thấy câu này, Lâm Sanh mở cờ trong bụng, giơ tay lên ôm eo Hứa Nam, dưới ánh trăng nhìn vào đôi mắt đầy ý cười kia, nhướng nhướng mày:
"Chúng ta động phòng trước sau đó bổ sung hôn lễ."
"Được, động phòng trước."
Hứa Nam mi mắt cong cong nở nụ cười, tùy ý Lâm Sanh ôm eo, cũng giơ tay ôm cổ Lâm Sanh, nhân lúc Lâm Sanh không thấy được, tháo nhẫn tay phải xuống mang vào tay trái.
Tối nay đại lão bản tự nhiên sảng kɧօáϊ như vậy, yêu cầu gì cũng đều đồng ý với cô, Lâm Sanh trừng mắt nhìn, ánh mắt ngừng ở đôi môi đại lão bản, nhìn xung quanh nhân lúc không có ai, trước tiên trộm hương một chút.
Khi trêи mặt Lâm Sanh hiện ra biểu cảm đê tiện quen thuộc, Hứa Nam liền hiểu rõ tâm tư của người con gái này, bên môi nổi lên ý cười, nhắm ngay khi Lâm Sanh vừa quay đầu lại nghiêng người hôn lên môi Lâm Sanh, nhẹ nhàng vuốt ve gặm cắn.
Hai người cho rằng không ai, không thể nào.
Cách đó không xa, ở tầng 3 biệt thự, Tiêu Tử Ngọc hứng thú nhìn hai người hôn nhau trong bóng đêm, chậc lưỡi:
"Lão bản, lần này em đau mắt rồi."
Lâm Túc thu hồi ánh mắt nhìn sang, nhẹ giọng đáp:
"Vậy em đừng nhìn."
"Muốn nhìn hai đứa nhỏ hạnh phúc."
"Ừm, rất hạnh phúc."
"Lão bản, không thể không thừa nhận, kỹ thuật trêu ghẹo mấy em gái của Sanh Sanh cao minh hơn chị nhiều, điểm đó con bé không giống cô cô như chị."
Tiêu Tử Ngọc tiếc nuối lắc đầu, nếu Lâm Túc được một nửa tài chọc gái của cháu gái thì cũng không đến nỗi phải theo đuổi lại ánh trăng trong lòng, 35 tuổi, còn độc thân, điển hình của chết vì sĩ diện, khổ thân.
Lâm Túc thoáng ngẩng đầu lên, nhìn ánh trăng tròn ở trêи bầu trời xa xăm, gương mặt lặng lẽ toát ra ý cười:
"Tử Ngọc, vẫn là em nói đúng, tôi nên chủ động một chút."
Chủ động dành lại quyền chủ động, chủ động đi gần gũi người kia, mở ra cuộc sống mới.
Tiêu Tử Ngọc than thở:
"Lão bản, thật vui khi có ngày chị nghĩ thông suốt, tính cách của chị, em còn nghĩ chị sẽ cô độc cả quãng đời còn lại."
"Cô độc cả quãng đời còn lại." Lâm Túc khẽ cười: "Tôi vốn quyết định sẽ cô độc sống hết quãng đời còn lại."
May mà quyết định của cô đã thay đổi.
Bên kia, hai người vừa hôn sâu xong, hai tay gắt gao ôm lấy nhau, trong bóng đêm ʍôиɠ lung, đôi con ngươi Lâm Sanh chuyển tròn, sát tới bên tai Hứa Nam, khẽ nói:
"Khuya lắm rồi, chúng ta về ngủ đi."
Mưu đồ giấu diếm, Hứa Nam nở nụ cười, nhìn chiếc nhẫn đeo bên tay phải đổi qua tay trái, cô không chỉ không xấu hổ không buồn bực, trái lại tự nhiên thành thạo đáp:
"Được, trở về ngủ."
Ngủ thì thủ.
Ai đè ai còn chưa chắc!
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.