Trời đã khuya nhưng Thanh Di và Lục Đông Quân đang ôm nhau ở phòng khách, họ đang xem phim ma. Cô toàn sợ sệt mà ôm trầm lấy hắn, còn hắn thì chẳng sợ mấy tình tiết trẻ con này. Mãi coi đến tận giữa đêm, Thanh Di đã ngủ quên trong vòng tay hắn lúc nào không hay, Lục Đông Quân bế cô lên phòng, kéo chăn lên cho cô rồi qua thư phòng xử lí công việc. Cuộc sống của cô như vậy là quá thỏa mãn rồi, công việc thuận lợi, cưới được người chồng hết mực yêu thương cô. Đây hẳn là cuộc sống đáng ao ước của các cô gái rồi.
Sáng sớm hôm sau, Thanh Di tìm kiếm thân hình cao lớn kia nhưng chỗ kế bên đã trống, hắn ngủ quên ở thư phòng khi xử lí công việc. Thanh Di bước vào thư phòng, thấy hắn đang ngủ gục trên chiếc bàn lộn xộn giấy tờ, tài liệu mà lòng cô đau xót, cô loay hoay kiếm cái chăn đắp cho Lục Đông Quân thì nghe giọng nói quen thuộc vang lên :
- Em dậy rồi hả ?
- Ơ...em làm anh tỉnh giấc hả ?
- Không có, anh thấy lạnh nên tỉnh thôi.
Nói xong hắn bước tới ôm cô, gục đầu vào hõm vai cô làm hơi thở của hắn lọt vào tai cô...Thật là khiến cô rùng mình. Cô giữ nguyên tư thế để hắn ôm một lúc, Thanh Di hỏi :
- Công việc nhiều lắm ư ?
- Ừm, công việc chưa xử lí nên phải làm gấp.
- Ưm. Thế anh rửa mặt, thay đồ rồi xuống ăn sáng đi, sau đó chúng ta đến công ty.
- Em xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-la-mot-ten-nghien-vo/2319216/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.