Chương 822
“Lâm Minh anh bị điên rồi à?” Lê Nhược Vũ tức giận mà nhìn người đàn ông ở trước mắt mình và cau chặt mày lại “Đúng vậy” Lâm Minh khẽ gật đầu, anh bước lên một bước ôm chầm lấy Lê Nhược Vũ, cơn sau đó như lên đầu rồi, anh lười nhác mà tựa người lên trên bờ vai của Lê Nhược Vũ, giống như anh vừa mới chịu đựng oan ức to tát gì đó, giọng anh trầm ngâm: “Lê Nhược Vũ, anh có điên rồi mới không nố rời em như vậy đấy”
Hơi thở của anh cứ thể thổi ra bên tai của cô, trên người lại còn có mùi rượu, Lê Nhược Vũ đột nhiên cảm thấy có chút đau lòng, giống như là trên mũi nhọn của trái tim bị một con kiến cắn một cái vậy.
“Anh uống quá nhiều rồi” Lê Nhược Vũ nói, giống như là nói cho anh nghe, cũng giống như là nói cho cô nghe.
Người đàn ông tên Lâm Minh này làm sao lại có thể uất ức yếu đuối đến như vậy. Với anh phải là chuyên chế bá đạo không có cái gì có thể đánh đổ được mới đúng chứ, chắc chắn là anh uống nhiều rồi.
“Ừm, anh uống nhiều rồi” Lâm Minh ôm chặt lấy cô, anh tham lam mà hít lấy mùi hương nhè nhẹ ở trên người của cô, anh không phản bác mà lại thừa nhận rồi Anh thật sự rất nhớ nhung mùi hương của cô, đôi khi buổi tối anh còn mơ thấy cô quay lại bên cạnh anh, nhưng sau khi tỉnh dậy phát hiện bên trong căn nhà lại trống rỗng. Cảm giác đó giống như té
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3502272/chuong-819.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.