Chương 800
“Lê Minh Nguyệt, em giỏi thật!” Hà Duy Hùng tức giận: “Cô ấy lại tự mình bỏ đi cơ chứ” Anh ta cũng không biết Lê Minh Nguyệt có thể trốn đi g tầm n khuôn đâu khi không có một xu dính túi.
Chẳng lẽ ở Hà Nội ngoài Lê Nhược Vũ ra cô còn người bạn nào khác? Sao trước nay chưa bao giờ nghe cô ấy nhắc đến?
Hà Duy Hùng tiếp tục gọi điện thoại, vẫn là âm thanh lạnh lùng nhắc nhở tắt máy, chẳng lẽ lúc này Lê Minh Nguyệt đã lên máy bay bay sang Mỹ rồi “Không phải cô ấy bị bắt cóc chứ?” Hà Duy Hùng bị suy nghĩ của mình doạ.
Nhưng cũng không phải không có khả năng này, cô ấy ngốc như thế, lại đơn giản, e là bị người khác bắt cóc lại còn giúp người ta trả tiền nữa!
Cũng không biết sao trước đây mình lại nghĩ cô ấy có mưu mô nữa.
“Ai mà muốn bắt cóc cô ấy chứ?” Hà Duy Hùng nghĩ mà tức, cái não có vấn đề của đó sợ là không ai bắt cóc đâu? Cần tiền không có tiền mà muốn sắc cũng không có sắc.
“Bỏ đi, chắc chắn là tự Minh Nguyệt trốn đi rồi, giận dỗi không nghe điện thoại của mình, sớm muộn cũng phải về.” Hà Duy Hùng cảm thấy mình nghĩ thông rồi, liền quay lại so-fa nằm, lấy cái điều khến tivi mà lòng cứ để đâu đâu, nhưng nẵm cả nửa giờ đồng hồ Hà Duy Hùng cũng không biếttivi đang chiếu cái gì, trong đầu chỉ có hình bóng của Lê Minh Nguyệt.
Sao anh ấy lại lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3502245/chuong-797.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.