Chương 792
Lâm Minh ở nhà chơi với hai con trai mấy ngày, đưa chúng đi ăn cơm, giải trí, cũng không muốn ra khỏi cửa, lại thường xuyên đi ra ngoài lang thang không lý do. Lâm Minh cảm thấy mình như bị ma nhập rồi.
Ngay cả hai cậu con trai cũng nhìn ra sự không đúng của cha mình, ngoan ngoãn hơn nhiều, cũng không nhắc về nhóc Hạ Ly và mẹ trước mặt Lâm Minh nữa.
Lâm Minh vẫn xoản xuýt như cũ. Anh từ nhỏ đến lớn ngậm chìa khóa vàng sinh ra, muốn gì mà không được? Chỉ sợ anh còn chưa gặp chuyện nào rối rằm như vậy, anh lại có thể thật sự bắt đầu hoài nghị, rằng liệu có phải mình đã làm sai không, mới khiến Lê Nhược Vũ không chịu nổi, bảng không sao cô vô tình như vậy, cả con trai cũng có thể bỏ lại?
Mặt mũi Hòa Phong rất giống Lê Nhược Vũ, Lâm Minh sẽ thường xuyên nhìn đến thất thần, nhớ đến Lê Nhược Vũ, nỗi nhớ lan tràn như cỏ dại.
Thư ký Lưu mệt mỏi đến mức nghĩ chuyện từ chức. Trước kia Lâm Minh nghỉ việc còn có Hà Duy Hùng để ý giúp cô ta, nhưng bây giờ không biết lúc đó chủ tịch nhà mình và Hà Duy Hùng đã xảy ra chuyện gì, mà đến cả Hà Duy Hùng cũng bỏ việc.
Cô ta quả thực là mệt không nói nên lời. Lâm Phong cả ngày u ám, cứ tới gần người là đầy áp suất thấp, khiến thư ký Lưu dù oán giận cũng không nói được.
May mà lương Lâm Phong trả cao, bằng không ngay cả tiền chữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3502237/chuong-789.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.