Chương 775
Hạ Ly bị thương, phải kiểm tra cẩn thận một chút, đồng thời cũng khiến Lê Nhược Vũ yên †âm… Lâm Minh nhìn Lê Nhược Vũ. Vất vả lắm anh mới khiến cô thả lỏng được một chút, thế mà lại bị Ôn Hòa làm cho bao công sức đều đổ sông đổ biển.
“Cha… Hòa Phong thử thăm dò lên tiếng: “Hòa Phong và em trai có thể đến không?”
Cậu bé nhớ cha, huống chỉ mẹ cũng ở đó.
Lâm Minh im lặng nhìn về phía Lê Nhược Vũ, đưa điện thoại áp lên tai cô.
Tuy Hòa Phong còn nhỏ tuổi, thế nhưng cậu bé rất thông minh. Thấy Lâm Minh không nói lời nào, cho rằng anh không muốn, cậu bé hơi thất vọng, giọng nói cũng không khỏi thấp hơn: “Hòa Phong biết rồi, con sẽ chăm sóc em trai thật tốt!”
“Tiểu Cảnh cũng muốn gặp cha mẹ” Lâm Cảnh ngừng khóc, cái miệng nhỏ nhắn bẹt xuống, lớn tiếng nói với đầu bên kia điện thoại.
Trong lòng Lê Nhược Vũ dịu lại, khóe mắt hơi ướt, gật đầu: “Đến đây đi, cha mẹ cũng nhớ các con”
“Yeah!” Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng hoan hô của bọn trẻ, Lâm Minh thỏa mãn nở nụ cười, hôn lên mi tâm cô. Anh chỉ biết cô không thể nhẫn tâm với bọn trẻ. Nếu như gặp Hòa Phong, chưa biết chừng cô sẽ không nỡ… mà ở lại bên cạnh mình “Mẹt” Hạ Ly vừa đến phòng bệnh liền dang đôi †ay mũm mĩm lao về phía Lê Nhược Vũ, lại bị Lâm Minh tay lanh mắt lạ ngăn lại.
Hạ Ly ngước khuôn mặt mũm mĩm tủi thân nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3502220/chuong-772.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.