Lê Nhược Vũ lại đột nhiên nhớ tới, hình như: vẫn còn một việc mà cô quên nói cho Lâm Minh.
“Sao vậy?” Lâm Minh phát hiện vẻ mặt Lê Nhược Vũ hơi thay đổi, giống như có chuyện gì đó muốn nói với anh, nhưng lại không biết làm sao mở miệng, dáng vẻ rất kỳ quái, vì vậy anh chủ động hỏi Lê Nhược Vũ.
“Trần Hi Tuấn đã chuyển nhượng Công ty ZO cho tôi!” Lê Nhược Vũ nhìn Lâm Minh và nhàn nhạt mở miệng Lúc này, Lâm Minh thật sự nhíu mày: “Em đã nhận lấy à?”
Trong mắt anh, nói ZO lớn thì nó cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng ở nước Mỹ, nó đã nổi lên rất nhanh, phát triển rất tốt, tương.
lai cũng rất rộng mở. Nhưng Lâm Minh thật sự không ngờ là James sẽ đồng ý để Trần Hi Tuấn trực tiếp tặng hẳn Công ty ZO cho Lê Nhược Vũ.
Lê Nhược Vũ gật đầu một cái. Lúc đầu, cô cũng không muốn nhận, nhưng cô không thể nói lại Trần Hi Tuấn. Trần Hi Tuấn nói được là làm được, mà dù thế nào, cô cũng không thể nhìn Công ty ZO giải tán.
Công †y ZO là công sức vất vả khổ cực của cô suốt ba năm kia, nó cũng giống như một đứa con của cô vậy.
“Trần Hi Tuấn nói… Nếu tôi không đồng ý, vậy cậu ta lập tức giải tán Công ty ZOI”
Lâm Minh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn có vẻ kỳ quái. Anh ta không quan tâm đến một công ty như Công ty ZO, nhưng lời kia của Trần Hi Tuấn là có ý gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3501626/chuong-751.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.