Trần Hi Lam càng nói càng sợ, Hạ Ly trông có vẻ là cô bé được nuông chiều từ bé, vẻ ngoài trắng bóc, tính tình ngoan ngoấn. Đáng sợ nhất chính là cô bé chỉ mới ba tuổi rưỡi… cô bé có thể chạy đi đâu được chứ?
“Em đang tính đi báo cảnh sát là các anh về rồi” Trần Hi Lam khóc nói: “Anh, em sai rồi, sau này em tuyệt đối sẽ không hẹn hò bậy bạ nữa”
“Báo cảnh sát, báo cảnh sát… tôi muốn tìm Hạ Ly” Lê Nhược Vũ lấy điện thoại di động ra, run rẩy gọi điện thoại báo cảnh sát Không đợi Lê Nhược Vũ nói xong thì cảnh sát iếng, có lẽ là ham chơi, đợi lát nữa sẽ về thôi. Nếu như đủ hai mươi bốn tiếng vẫn không tìm được thì hấy báo cảnh sát Lê Nhược Vũ tức giận đập vỡ điện thoại di động, Mấy tiếng cũng đủ để xảy ra rất nhiều chuyện.
“Hạ Ly… Hạ Ly…” Lê Nhược Vũ hốt hoảng đi dọc theo đường phố tìm kiếm khắp nơi, mặc dù không có mục đích, mặc dù hi vọng mong manh cô cũng không từ bỏ.
Trần Hi Tuấn vẫn đi theo Lê Nhược Vũ, nhìn cô mất khống chế vô cùng không yên lòng.
Cậu ta biết bây giờ Lê Nhược Vũ không thế tỉnh táo được, tất cả lời khuyên đều vô dụng, cậu ta chỉ có thể ở bên cạnh cố hết sức giúp cô.
Lê Nhược Vũ vừa khóc vừa chạy dọc theo đường phố, vừa gọi tên Hạ Ly.
Cô rất hi vọng Hạ Ly có thể nghe thấy mình gọi, lao ra từ trong tiệm bánh góc đường, ngửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3361804/chuong-736.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.