Cô lùi lại một bước nhỏ thì anh lại tiến lên một bước lớn, hai người vẫn luôn giữ nguyên một khoảng cách không đổi.
Lê Nhược Vũ hoảng loạn lùi về sau, bị thảm vướng vào chân, lúc đó tay anh liền chuẩn xác ôm chặt lấy hông cô, kéo mạnh cô vào lòng.
Gò má cô áp sát vào ngực anh, anh ôm chặt lấy cô, dường như sợ cô lại bỏ trốn khỏi thế giới của mình một lần nữa, hận không thể nhét cô vào trong cơ thể mình.
Cô bị đau nên cựa quậy: “Thả tôi ra”
“Anh không buông” Ngược lại anh càng ôm cô chặt hơn.
“Lâm Minh, anh trở nên vô lại và vô liêm sỉ từ lúc nào vậy hả?”
“Anh vào phòng em, ôm em thì là vô lại, vô liêm sỉ sao?” Người đàn ông chất vấn với giọng điệu ngang tàn và tức giận: “Lê Nhược Vũ, Trần Hi Tuấn có thể vào phòng em, thậm chí em còn chủ động nắm lấy cổ tay cậu ta, tại sao anh thì không thế?”
Nhắc đến Trần Hi Tuấn, Lê Nhược Vũ càng thấy tức giận thêm: “Đã ba năm rồi, anh đúng là không thay đổi một chút nào. Đúng, anh lợi hại, anh cao quý, nhưng anh dựa vào đâu mà luôn có thể tùy tiện mạt sát người khác chứ? Tôi cần phải bôi thuốc cho Trần Hi Tuấn”
“Không được!” Cô chưa từng bôi thuốc cho anh.
Cô cười lạnh lùng: “Đừng quên, Trần Hi Tuấn bị thương là chuyện tốt do anh gây ra”
‘Vết bầm trên khóe môi của Trần Hi Tuấn rõ.
ràng như vậy, dù cô không nhìn thấy được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3358837/chuong-728.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.