Quả nhiên, bên kia điện thoại im lặng một lát, rồi sau đó một giọng nói lành lạnh của một người phụ nữ vang lên: “Anh Lâm Minh, bây giờ bọn em đang ở dưới tầng, anh có thể xuống dưới đón bọn em được không?”
Lâm Minh suy tư một lát vấn chưa trả lời, Phan Kiều Như nói tiếp: “Nếu anh không rảnh thì để em đưa Hòa Phong và Chí Linh về nhà trước vậy”
Lâm Minh ngừng một lúc rồi nói: “Anh xuống đón bọn em” Không phải anh sợ hai đứa bé xảy ra chuyện gì, cũng không sợ Phan Kiều Như bắt cóc hai đứa bé đi. Anh chỉ sợ Phan Kiều Như đưa hai đứa về nhà xong rồi lại ở nhà với hai đứa bé không chịu đi Phan Kiều Như không kiềm chế được sự mừng rỡ của mình: “Được, vậy em chờ anh.”
Lâm Minh cúp điện thoại, anh hơi nhức đầu.
Anh thật sự không biết phải làm sao với Phan Kiều Như.
Phan Kiều Như là em họ không có quan hệ huyết thống với Lâm Minh, mẹ anh nuôi Phan Kiều Như từ nhỏ, cũng có thể coi Phan Kiều Như là thanh mai trúc mã với Lâm Minh.
Từ trước đến nay, người cô ấy thích vẫn luôn là Lâm Minh, cô ấy cũng chưa từng giấu giếm suy nghĩ của mình.
Nhưng Lâm Minh thật sự không có ý gì với cô ấy cả, lúc nào anh cũng ra vẻ bình thường với cô ấy.
Dù sao giữa anh và cô ấy có quan hệ như vậy, hành động quá tuyệt tình cũng không được.
Sau đó anh và Lê Nhược Vũ kết hôn, đến nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3355932/chuong-716.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.