Lồng ngực Lê Nhược Vũ bỗng nghèn nghẹn: “Nhưng Hi Tuấn à.. tôi chỉ còn mình Hạ Ly thôi, tôi không thể để con bé xảy ra chuyện gì được.”
Hòa Phong qua đời khi còn nhỏ đối với cô đã là một đả kích khiến cô gần như không gượng dậy nổi, một kích chí mạng. Hạ Ly chính là tia hi vọng cuối cùng khiến cô gượng dậy, lấy hết dũng khí để bước tiếp Không cha mẹ, không gia đình, nếu giờ ngay cả Hạ Ly cô cũng đánh mất thì cô không biết, rốt cuộc mình tồn tại vì lý do gì đây.
Hạ Ly bị thiếu tháng nên cơ thể con bé vốn đã không được khỏe mạnh như những đứa trẻ khác.
Bây giờ lại bị sốt, cô thật sự rất sợ.
“Hãy tin em, sẽ không có chuyện gì đâu, chỉ là bị sốt thôi, em nhất định sẽ xử lý tốt” Trần Hi Tuấn ngăn cản Lê Nhược Vũ đang rơi vào hoảng loạn, chậm rãi, kiên nhãn trấn an cô.
‘Sau anh gọi điện cho bác sĩ tư nhân của mình kêu ông ấy lập tức tới nhà.
Cậu cũng với cô chăm sóc Hạ Ly cả đêm, cậu không hề chợp mặt mà vẫn luôn ở cạnh Lê Nhược Vũ.
Mãi đến tận sáng sớm ngày hôm sau cơn sốt của con bé cũng hạ xuống, Lê Nhược Vũ nhìn gương mặt nhỏ bé của Hạ Ly dần trở lại bình thường và đang thiếp đi thì nỗi căng thẳng, lo lắng trong lòng mới tiêu tan bớt, nhưng cả người lại lộ ra sắc thái tiều tụy, mất tỉnh thần “Chị không sao chứ?”
Trần Hi Tuấn muốn vươn tay chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3351441/chuong-701.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.