“Em tha thứ cho anh?”
“Ừ, tha thứ cho anh đó’“
Tha thứ và quên lãng mới là liều thuốc tốt nhất để chữa lành những vết sẹo. Điều mà ngay cả những nụ hôn cũng không làm được.
Nụ hôn của Lâm Minh đột nhiên trở nên mãnh liệt, khóe môi di chuyển xuống dần từ bụng dưới, anh hôn cô như thể đang tôn thờ, đang đắm chìm vào đó.
“Cảm ơn em… đã đến bên anh… đã mang đứa bé đến bên anh”
Lời nói mơ hồ giữa những nụ hôn, thế nhưng cô vẫn nghe thấy rất rõ ràng.
Đứa bé, đứa bé đã chết non từ lâu… Thật sự ở bên cạnh anh sao?
Anh không bao giờ muốn tự mình nói ra sự thật cho cô biết, anh chỉ muốn dùng cách của mình để giam cầm cuộc sống của cô, để cô sống “không lo nghĩ gì” như một con rối.
Nhưng cô thà đau khổ trong sự thật còn hơn có được hạnh phúc giả tạo trong sự lừa dối Những thâm trầm trong suốt một năm qua, dường như đã được bù đắp hết thảy vào ngày hôm nay.
Mơ hồ mở mắt ra, đã là buổi sáng hôm sau.
“Em đi thăm con nhé.”
đối với em mà nói, con lúc nào cũng là trên hết: “Hóa ra… Anh cũng biết à.”
Hóa ra là anh biết, còn cô tưởng anh không biết, lại đi ôm con của người khác đến để lừa gạt cô, lừa dối cô.
Sau khi Lê Nhược Vũ thay xong quần áo thì lập tức đi thăm con, vú em rất có kinh nghiệm, một mình chăm hai đứa nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3334875/chuong-682.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.