Cha Lâm đã qua tuổi năm mươi nhưng không hề già nua như người đồng trang lứa. Vóc người ông duy trì rất tốt, trông ra cùng lắm chỉ tầm tuổi bốn mươi.
Hơn nữa những tích lũy của năm tháng khiến cả người đều mang dáng vẻ bất phàm.
Bị vợ gọi tới, ông nhìn một lát, thì quay đầu đi.
Ông Lâm có hơi không vừa ý: “Lâm Minh bảo bà đưa đứa trẻ đi, sao bà không nghe?”
Trong lòng Hoàng Ánh rất bức bối, không kìm được xả giận với chồng: “Sao ông lại máu lạnh như con trai mình vậy, Niệm Sơ nói sao cũng là cháu trai nhà họ Lâm chúng ta, chẳng lẽ chúng ta lại không quan tâm gì tới nó?”
“Nhưng dù sao bà cũng phải để tâm tới suy nghĩ của Lâm Minh chứ, nó mới là con chúng ta đấy”
“Con trai của Lâm Minh cũng là cháu chúng †a mà, sao chúng ta chỉ bận tâm tới suy nghĩ của con trai mà không thể cần cháu nữa?” Hoàng Ánh nhìn gương mặt nhỏ xinh xản của Niệm Sơ, không kìm được mà cảm thán: “Ông nhìn qua đứa nhỏ này đi, trông giống hệt Lâm Minh vậy”
“Lâm Minh và Nhược Vũ chẳng phải không đẻ được, bà làm thế này sẽ khiến Nhược Vũ ngại.”
“Cô ta và Hạ Đông Quân ở với nhau, bị người †a chụp lại sao không để ý tới cảm nhận của chúng ta? Hoàng Ánh không kìm được thấp giọng bảo: “Ông không phải không biết, đứa bé Lê Nhược Vũ sinh ra đã sớm..”
Cái chết bất ngờ của Hòa Phong cứ vậy trôi qua.
Một là vì không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332975/chuong-674.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.