“Cháu không muốn mua gì cả, cháu đã có rất nhiều đồ chơi rồi, bà nội lúc nào cũng mua đồ chơi cho cháu, còn bao nhiêu quần áo mặc không hết nữa”
Giọng nói ngây ngô khiến người ta xót thương, Hoàng Ánh không khỏi dừng bước lại, ngồi xuống nhìn vào mắt cậu nhóc, sự áy náy lại dâng đầy.
Hoàng Ánh giơ tay vuốt ve gò má vẫn còn sưng đỏ của Lâm Niệm Sơ, không kìm chế được cảm xúc, hốc mắt đỏ hoe: Sơ nhà ta ngoan quá, má có còn đau không cháu?”
Trả lời xong, cậu bé lại nói: “Hết đau rồi “Cháu không đẩy cô ấy: “Bà nội biết cháu không đẩy, là cô ta tự ngã rồi đổ oan cho cháu”
“Cô ấy đố oan cho cháu” Giọng Lâm Niệm Sơ lí nhí, nhắc lại thêm một lần: “Thế, em trai và em gái có sao không ạ?”
“Em trai và em gái đều rất khỏe, nhưng bây giờ các em còn rất bé, rất yếu.”
“Yếu hơn cả cháu ạ?”
Hoàng Ánh mỉm cười, không biết nên giải thích thế nào: “Đi, bà nội đưa cháu đi thăm em trai và em gái của cháu, gặp xong rồi cháu sẽ biết thôi” Hoàng Ánh nghĩ bụng, dấu gì cũng là anh em một cùng chung một dòng máu, cho dù ngày.
sau ra nước ngoài không gặp được nữa, giờ có thể nhìn nhau xem như là tạm biệt trước cũng được Nhắc đến chuyện đi thăm các em, Lâm Niệm Sơ lập tức gật đầu, giọng nói cũng lớn hẳn: “Cháu muốn đi thăm các eml”
“Được, giờ bà nội sẽ đưa cháu đi”
Hoàng Ánh dẫn Lâm Niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3332382/chuong-649.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.