Nhưng mà Trần Hí Lam vẫn luôn nhìn cô, nhìn không hề chớp mắt, giống như chó nhìn chăm chằm vào cục xương. Làm trong lòng cô cảm thấy sợ hãi.
Trần Hí Lam và Trần Hi Tuấn đều là con lai, hơn nữa lại rất xinh đẹp, kết hợp vẻ dịu dàng của phương Đông và cởi mở của phương Tây. Ánh mắt của cô ta cũng không hề có ác ý, chỉ là tràn ngập vẻ tò mò và thăm dò.
Giống như nếu có thể cởi từng lớp quần áo cô ra để nhìn, cô ta cũng sẽ thật sự làm như thế.
Lê Nhược Vũ uống hết hai ly nước trái cây rồi mà cô ta vẫn còn nhìn chăm chäm. Rốt cuộc cô không nhịn được nữa mà nghiêng đầu qua nhìn Trần Hi Lam: “Lớp trang điểm trên mặt tôi trôi rồi sao?”
Lúc này Trần Hi Lam mới bình tĩnh lại, cười tủm tỉm lắc đầu: “Không có không có, tôi chỉ cảm thấy tò mò thôi. Việt Nam có câu ngạn ngữ gì mà trăm nghe không bằng một thấy. Nhìn chị với khoảng cách gần như thế, tôi cảm thấy vô cùng Tò mò.
Lê Nhược Vũ hơi buồn bực: ‘Cô đã nghe nói về tôi rồi sao?”
Cô không có làm ăn, cũng không hề nổi tiếng, ngoại trừ một vài tin đồn xấu hổ khiến cô trở thành chủ đề của thành phố Hà Nội, thì chắc hẳn không có con đường nào để tên tuổi của mình truyền đến tai Trần Hi Lam mới đúng.
“Đúng thế, đã nghe qua mấy lần rồi, vẫn luôn tò mòI” Trần Hi Lam mở to đôi mắt nhìn cô chằm chằm, không hề dời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313685/chuong-617.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.