Lâm Niệm Sơ có chút sợ Lâm Minh, thấy anh đến, đồ chơi trên tay cũng khiến cậu bé mỉm cười được Hoàng Ánh dỗ dành, Lâm Niệm Sơ ngoan ngoãn gọi 1 tiếng cha.
Lâm Minh “ừm” một tiếng xem như đáp lại “Khi nào thì đưa nó đi kiểm tra?”
Hoàng Ánh trả lời: “Lúc nào cũng được”
Lâm Minh bước đến bên giường, đôi mắt sâu thắm rơi xuống trên người Lâm Niệm Sơ: “Vậy để con đưa thẳng bé đi”
Đánh giá ánh mắt của Lâm Minh trên người Lâm Niệm Sơ, Hoàng Ánh nghĩ vì đứa bé trong bụng Lê Nhược Vũ, mà Lâm Minh có tình yêu của người cha rồi thì đột nhiên nghĩ thông, muốn bồi dưỡng tình cảm với Lâm Niệm Sơ thì tất nhiên là sẽ không từ chối “Con đưa nó đi là đúng, con nhàn rỗi thế mà, mẹ ở đây đợi con”
Lâm Minh gật đầu, ôm Lâm Niệm Sơ rời đi.
Lâm Niệm Sơ lần đầu tiên được Lâm Minh ôm trong tay, cái ôm rộng rấi mà mạnh mẽ an toàn, có thể khiến người khác thả lỏng.
Cậu bé rụt rè nhìn Lâm Minh, thầm nghĩ, đây là cảm giác có cha sao?
Lâm Minh đưa Lâm Niệm Sơ đến một nơi trước khi đưa cậu đi kiểm tra.
Lâm Niệm Sơ không biết Lâm Minh muốn câu làm gì, thấy bác sĩ chọc kim vào mạch máu mình, cậu không nhịn được nhắm tịt mắt, cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Bác sĩ nói: “Lấy máu xong rồi, chậm nhất hai ngày sau sẽ có kết quả”
Lâm Minh trầm giọng: “Tôi không chỉ cần hiệu quả mà còn phải có chất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3313105/chuong-599.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.