Những nỗ lực của Lê Minh Nguyệt cuối cùng cũng có thể nhìn thấy thành quả.
Bụng Lê Nhược Vũ ngày một to lên, độ cong lồi ra càng ngày càng rõ.
Lâm Minh mỗi ngày đều dành một ít thời gian để ở bên cô nhưng Lê Nhược Vũ vẫn quyết định ly hôn.
Lâm Minh thỉnh thoảng muốn sờ bụng cô, nhưng dường như cô đang trả thù, chỉ cần anh vừa đưa tay ra cô liền ngăn tay anh lại Lâu dần, Lâm Minh cũng quen với điều đó.
Trong lòng anh nghĩ, không thể chạm vào đứa bé cũng không sao, chỉ cần vẫn nhìn thấy, chạm được người mẹ là được.
Lâm Minh hít một hơi thật sâu, nén lại sự lo lắng bất an, bỏ xuống tôn nghiêm và kiêu ngạo của mình đến gần cô.
Mỗi bữa ăn của Lê Nhược Vũ đều được chuyên gia dinh dưỡng đặc biệt chuẩn bị, Lâm Minh xuống phòng bếp kiểm tra, lấy đĩa thức ăn từ tay người hầu đưa đi đến chỗ Lê Nhược Vũ.
Cô đang ngồi phơi nẵng trên chiếc ghế xích đu ngoài ban công, chân đắp một chiếc chăn mỏng giữ ấm Lâm Minh đặt bữa ăn lên bàn bàn bên cạnh, lấy canh gà đút cho cô ăn. Canh gà đặc biệt được ninh kỹ với các nguyên liệu quý trong vài giờ.
Anh đưa thìa đến môi cô: “Uống chút canh bồi bổ đi, rất tốt cho em và con”
Lê Nhược Vũ không mở miệng, cô từ từ đẩy tay anh ra: “Tay em không gấy, đế em tự uống”
Anh vẫn ngoan cố không chịu buông ra, cô há miệng nghe lời uống một hơi Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/3311105/chuong-597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.