Hạ Đông Quân gọi cô một tiếng: “Châu”
Hạ Tư Duệ vẫn không đáp.
“Nếu giờ em không muốn nói, vậy chờ anh về nhà chúng ta đối diện nói chuyện, bây giờ anh chuẩn bị lái xe.”
“Không.” Hạ Tư Duệ biết, đối diện với Hạ Đông Quân, rất nhiều chuyện cô ta đều không nói ra lời: “Anh có thể đừng gặp mặt cô ấy không, người anh muốn lấy là em! Lê Nhược Vũ đã lập gia đình rồi, cô ấy đã lập gia đình từ lâu rồi!”
Hạ Tư Duệ thấp giọng khóc lóc: “Anh có thể suy nghĩ cho em một chút được không? Em cũng biết đau lòng”
Hạ Đông Quân hỏi cô: “Châu, em cảm thấy em thích anh không?
“Thích.”
“Nhưng anh cảm thấy, em thích, là sự cố chấp của em. Là sự cố chấp nếu không chiếm được, thì chắc chắn phải chiếm được. Một khi anh thỏa hiệp, em cũng sẽ thấy vô vị, em chỉ là không cam lòng.”
“Anh đang nói gì vậy?” Hạ Tư Duệ mơ hồ nghe ra được ý tứ không bình thường trong lời nói.
“Chuyện ba năm trước, thật ra anh biết. Anh chỉ giả vờ không biết, không muốn nói thằng mọi chuyện ra đề khiến chúng ta đều khó xử,” Ba năm trước, là Hạ Tư Duệ đưa ra ý kiến cho nhà họ Lê.
Đưa một đứa con gái lên giường Lâm Minh, nhờ vào đó cứu vãn nhà họ Lê.
Khi đó Lê Nhã Tuyết còn quá ít tuổi, chắc chắn không được. Người duy nhất có thể làm vật thí nghiệm, chỉ có Lê Nhược Vũ.
“Anh muốn hủy hôn sao?” Giọng nói của Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545411/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.