Mấy ngày nay không gặp cô, anh đã kiểm tra kỹ lưỡng ở bệnh viện và không có vấn để gì cả.
Báo cáo kiểm nghiệm không có lừa người, nhân viên bệnh viện càng không nói dối.
Mặc dù Lâm Minh không muốn tin nhưng cũng phải tin rằng Lê Nhược Vũ đã lén uống thuốc tránh thai.
“Được, chuyện thuốc tránh thai chúng ta không nói nữa.”
Lê Nhược Vũ lười tranh luận với anh một cách vô ích như một đứa trẻ, thu tay lại rồi dựa đầu vào cửa kính xe.
“Em đang nghĩ về Hạ Đông Quân?”
“Phải.
“Nghĩ cái gì về hắn?”
“Nghĩ tới tất cả mọi thứ.” Vận mệnh là cái mà mình không thể kiểm soát được, lúc trước gặp Hạ Đông Quân và ð bên anh ấy, cô chưa từng nghĩ tới rằng họ đã gặp nhau từ lâu, chỉ cảm thấy sự dịu dàng, ân cần của Hạ Đông Quân khiến trái tim cô rung động, cảm thấy mình đã tìm được một nửa tương lai của cuộc đời mình.
Ai ngờ được rằng dòng đời xô đẩy, cô lại ở bên Lâm Minh.
Không thể nói là hối hận, chỉ có thể nói là thất vọng.
“Lê Nhược Vũ, em đã kết hôn rồi, không cho em nghĩ về người đàn ông khác!” Lâm Minh đem hai tay của cô đặt lên ngực mình, giơ tay lên gạt những lọn tóc thừa ð bên trán cô ra: “Trái tim và lý trí của em đều chỉ có thể nghĩ về anh mà thôi”.
Không thấy tiếng cô đáp lại, Lâm Minh liền đem cô kéo về phía mình, gắt gao ôm lấy cô: “Em có nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545407/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.