Giọng nói của Lê Nhược Vũ trở nên run rầy: “Sao bà lại phải làm như thế?”
Bà Trần cúi đầu, nắm chặt mấy viên thuốc còn lại trong tay, không nói gì.
“Nói đi! Chẳng lẽ tôi làm mích lòng bà chỗ nào sao? Sao bà lại muốn hại tôi như thế!”
Uống nhiều thuốc tránh thai sẽ làm cho thân thể bị tổn thương.
Nếu như không phát hiện ra sớm, cô cứ ăn hết những viên thuốc đó, nếu như thật sự không thể sinh con thì phải làm sao bây giờ?
“Vì sao bà không trả lời, bà nói đi! Vì sao bà lại đối xử với tôi như thế!”
“Bởi vì tin bà nên mới cho bà đến đây giúp đỡ, vì sao bà lại đối xử với lòng tin của chúng tôi như thế?”
“Tôi không có làm bất cứ chuyện gì có lỗi với bà, vì sao bà lại hại tôi như thế?”
Đối mặt với những câu chất vấn đầy phẫn nộ của Lê Nhược Vũ, bà Trần vẫn luôn cúi đầu, không chịu nói.
Lâm Minh ôm Lê Nhược Vũ đang mất khống chế vào trong ngực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bà hầu già đã hầu hạ trong nhà họ Lâm nhiều năm, không giữ lại chút thể diện nào.
“Bà Trần, tôi không nói đùa với bà. Nếu như bà không giải thích rõ ràng với tôi chuyện này, tôi sẽ khởi tố bà.”
Lớn tuổi như vậy, nếu phải ở trong tù mấy năm, có thể lúc được ra tù chỉ còn bô xương trắng.
Bà Trần thấy Lâm Minh bảo vệ Lê Nhược Vũ, những lời nói ra cũng không phải là nói đùa. Lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545401/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.