Thật sự anh không cam lòng.
Lê Nhược Vũ từ dưới người anh bò ra ngoài, nửa người lộ ra khỏi chăn, cánh tay trắng nõn mở ngăn kéo ra, cầm lấy một hộp ném cho anh.
Một tay anh bắt được bao, một tay túm lấy vòng eo thon gọn của Lê Nhược Vũ kéo về, một lần nữa đè xuống dưới người mình.
“Được, nghe theo em, nhưng em phải đeo giúp anh”
“Tay của anh có bị gãy đâu.”
“Nhưng tay của anh muốn ôm em, với lại đeo bao là do em đề nghị, nhất định em phải chịu trách nhiệm”
Lâm Minh bóc hộp, lấy ra một cái túi nhỏ, đưa vào tay cô.
Lê Nhược Vũ do dự, mặc dù đã làm với anh không biết bao nhiêu lần, nhưng chủ động nhìn và sờ soạng thì chưa từng có.
“Không đồng ý thì coi như xong, anh chỉ ước không cần dùng.”
“Đeo, em đeo!”
Đối với Lâm Minh, mấy phút này ban đầu là hưởng thụ, sau đó lại hơi biến chất.
Cả ngày hôm sau anh không đến công ty ở nhà đè cô vật lộn trên giường.
Ngày hôm sau Lê Nhược Vũ không có cách nào rời khỏi giường, sự thực là cô ở nhà nghỉ ngơi thêm hai ngày chân mới không mềm nhũn.
Chuyện thuốc tránh thai cũng coi như đã qua nhưng di chứng thì vẫn luôn ở đó.
Lâm Minh phát hiện Lê Nhược Vũ đối với mình không còn tốt như trước và kém xa những gì cô đã làm với trước đây.
Điểm khác biệt duy nhất là ở trên giường, anh lặp đi lặp lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545387/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.