Lê Nhược Vũ cười: “Được, thưởng cho anh nhiều thêm một bát cơm”
Đáy mắt Lâm Minh hiện lên một tia giảo hoạt.
Mãi đến lúc ăn cơm, Lê Nhược Vũ mới biết lợi ích mà Lâm Minh nói là có ý gì.
Lâm Minh này chính là một con sói háo sắc, tối qua rõ ràng làm đến tận khuya, còn chưa qua hai mươi tư tiếng anh lại làm ra một bộ dạng đói bụng rồi.
Thường ngày đều bị anh đè xuống giường làm, lần này thu lợi ích, cô vừa mới tắm rửa xong, người còn đang trần truồng đã bị anh ôm đến phòng sách.
Quần áo anh vẫn chỉnh tề, vẫn là bộ quần áo lúc đi làm.
Lúc này, Lê Nhược Vũ mới biết anh vẫn còn bận tâm chuyện không thể “làm” ở phòng làm việc.
Buổi tối giúp đỡ chuyện bếp núc nhận lợi ích chỉ là cái cớ, đào sẵn cái hố này chờ cô nhảy vào mới là việc chính.
Lúc nhận ra chuyện này thì đã muộn, cô bị đặt trên bàn gỗ, anh đứng ở giữa hai chân cô, mạnh mẽ cày cấy.
“Lâm Minh… Anh đúng… Đúng là… Không biết xấu hổ.”
Lúc ở trong phòng làm việc bị cắt ngang tưởng là xong rồi, không ngờ anh lại mong chờ đến tối bù lại ở trong phòng sách.
Làn da trơn mịn dán lên mặt bàn làm bằng gỗ thật, đồ đạc trong phòng sách có phần giống với phòng làm việc của anh, bàn làm việc cũng là kiểu dáng đó.
Lúc đó, Lê Nhược Vũ thật sự tưởng rằng cô bị anh đè lên bàn trong phòng làm việc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545178/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.