Lâm Minh đi rồi, cô lại cuộn vào trong chăn của mình ngủ thêm một giấc nữa.
Thẳng đến trưa mới tỉnh dậy, đang chuẩn bị làm nóng lại đồ ăn tối qua làm đồ ăn trưa.
Lại bị mẹ Lê gọi điện thoại kêu cô ra ngoài.
Lê Nhược Vũ lập tức bỏ đồ trong tay xuống, thay quần áo rồi vội ra ngoài.
Viên Vũ đã đến từ sớm, gọi đồ ăn xong cả rồi, đang ở trong nhà hàng đợi cô.
“Mẹ, có hơi tắc đường, con xin lỗi, làm mẹ đợi lâu rồi”
“Không sao, mẹ đến sớm chút cũng tiện gọi trước đồ ăn” Viên Vũ âu yếm nhìn con gái: “Mẹ biết con thích ăn gì, cũng lâu rồi mẹ không ngồi cùng con ăn cơm”
Từ sau khi Lê Nhược Vũ vào nhà họ Lâm, cơ hội hai mẹ con bọn họ gặp nhau đã ít lại càng ít.
Lê Nhược Vũ năm lấy tay Viên Vũ, dịu dàng nói: “Mẹ, nếu mẹ nhớ con, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi con đi ăn cơm mà”
Ánh mắt Viên Vũ trầm xuống.
Gọi cô đi ăn, chứ không phải đến nhà cô ăn cơm.
Cái đứa trẻ Lê Nhược Vũ này, rốt cuộc vẫn không hề muốn thân thiết với bà.
‘Viên Vũ đến sớm, đồ ăn đều đã gọi xong, tất cả các món đã lần lượt được mang lên.
Lê Nhược Vũ biết mẹ đối tốt với mình, cũng không nghĩ nhiều, vui vẻ ăn bữa cơm này.
Nhưng đến cuối bữa cơm, lại khiến cô nuốt không trôi.
“Nhược Vũ, mẹ biết con là đứa trẻ tốt, cũng biết cuộc hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2545170/chuong-358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.